Home » Nghệ thuật » Thơ ca » Nỗi nhớ quê hương -Tiếng lòng của người con xa quê

Nỗi nhớ quê hương -Tiếng lòng của người con xa quê

Nhà thơ -Soạn giả Chèo Nguyễn Thị Ghi

Nguyễn Thị Ghi – Sinh ngày 29 tháng 12 năm 1969
Quê quán: xã Hoằng Phong- huyện Hoằng Hóa- tỉnh Thanh Hóa
Hiện cư ngụ tại Ấp 3 xã Tân Hưng- huyện Bàu Bàng- tỉnh Bình Dương
Nghề nghiệp: Giáo viên

Quê hương luôn là nguồn cảm hứng thơ ca bất tận của bao thế hệ nhà văn nhà thơ. Tình cảm với nơi chôn rau cắt rốn, nơi đã gắn bó với những kí ức tươi đẹp của tuổi thơ vốn không gì có thể thay thế đã được các thi nhân gửi gắm trong những vẫn thơ đầy ắp yêu thương. Với người đang sinh sống xa quê như Nguyễn Thị Ghi, tình cảm ấy càng trở nên sâu đậm hơn bao giờ hết. Thi tập Nỗi nhớ quê hương đã thể hiện trọn vẹn những xúc cảm đang trào dâng trong lòng bà khi nhớ về nơi xưa chốn cũ.

Tập thơ với những hình ảnh thân thuộc bình dị và lời từ sâu lắng tha thiết đã đưa bạn đọc đi trên cuộc hành trình tìm về nguồn cội bằng những cung bậc cảm xúc khó quên. Tình cảm sâu nặng với đất mẹ yêu thương có lẽ bắt đầu từ hơi ấm của tình cảm giữa con người với con người. Ngay từ những vần thơ đầu tiên, ta đã cảm nhận được sức lan tỏa của tình cảm lứa đôi:

Nhớ ai lòng dạ bồi hồi
Thương ai hết đứng lại ngồi không yên
Vì ai con mắt lúng liêng
Yêu ai mà lại triền miên nỗi sầu”

Sự bồi hồi, sự vấn vương của đôi lứa yêu nhau như thêu hoa dệt lụa cho một câu chuyện tình tươi đẹp. Dù có chút ngượng ngùng bịn rịn nhưng sự chân thành trong từng câu chữ có lẽ đã làm rung động trái tim ta. Tình yêu lứa đôi đâu chỉ có nhẹ nhàng với Thương thầm nhớ trộm mà còn có những hờn giận vu vơ trong đôi vần Yêu và giận:

“Yêu là gì mà lắm khi đến lạ
Lúc giận hờn là bỏ cả ngủ, ăn
Rồi suốt ngày cứ buồn bã thở than
Ai hỏi đến là vùng vằng trút giận”

Phải là người sâu sắc và tinh tế trong tình cảm nhà thơ mới có thể viết những câu thơ tình ngọt ngào đến vậy.

Tình cảm với gia đình với những người thân yêu cũng được nhà thơ thể hiện trong loạt các bài thơ: Đón xuân vắng mẹ, Tết đầu tiên vắng mẹ, Mẹ ơi, Cha tôi,… Bằng những câu thơ lục bát mượt mà mang âm điệu dân gian gần gũi như những câu ca dao, những bài hát ru, nhà thơ đã nói hộ tiếng lòng của bao người con nhiều năm chưa được về thăm mẹ:

“Xuân này lại sắp đến gần
Mà con vẫn nợ một lần về thăm
Nhớ nhiều bao nỗi trở trăn
Mẹ ơi! Con vẫn khóc thầm ngày qua”

Tiếng gọi “Mẹ ơi” dường như cài trong tiếng nấc nghẹn ngào mà người con phương xa muốn được cất lên thành tiếng khi gặp lại mẹ. Hình ảnh người cha vất vả quanh năm để lo cho các con khôn lớn làm khóe mắt ta ướt nhòe:

“Bóng hình cha lẻ loi bên sông lạch
Tiếng gõ khuya đều lách cách trong đêm
Sương càng dày lo lắng cũng càng thêm
Trời sắp sáng mà chưa đầy lưng giỏ”

Chỉ với những câu thơ đó thôi cũng đủ để thấy nhà thơ hiếu thảo và sống trọng tình nghĩa đến nhường nào.

Nhà thơ quý nhất nơi quê nhà chắc hẳn là con người nơi đây thật thà chân chất, sống với nhau bằng nghĩa bằng tình. Vì vậy mà bà đã dành không ít ngôn từ để ngợi ca tình nghĩa làng xóm đáng quý ấy:

“Tình quê hương, làng xóm đã chắt chiu
Qua bão giông cho tôi nhiều nghị lực
Một làng quê với tình người chân thật
Vừa êm đềm vừa sâu lắng đến yêu thương

Làng quê đã dang rộng vòng tay động viên ta, cho ta thêm nghị lực để theo đuổi mơ ước. Phải chăng nơi này đã hun đúc và bồi đắp nên một con người giàu tình cảm và vẹn tình vẹn nghĩa như nhà  thơ và nhuộm thêm một màu vĩnh cửu cho những kí ức hồn nhiên thuở nào. Bà nhớ như in những ngày hè tắm sông tắm bãi “Hòa mình dòng nước mênh mông – Vô tư vùng vẫy dưới dòng sông quê”, nhớ “Tiếng chày giã gạo, tiếng thơ của bà!”. Hình ảnh đàn trâu gặm cỏ, xa xa là tiếng sáo diều ngân theo gió hòa cùng tiếng “ê a” của các em nhỏ và mái trường thân thương đều hằn sâu trong lòng bà. Nhà thơ cũng không quên được Dòng sông tuổi thơ – nơi thân quen với tuổi thơ của bao đứa trẻ:

“Dòng sông quê gắn với bao kỷ niệm
Tuổi thơ ai cũng muốn được quay về
Thả hồn trôi theo dòng nước đê mê
Những con sông đã đi vào huyền thoại”

Nỗi nhớ ấy như càng thêm có sức nặng khi những hình ảnh đẹp nhất mà ta nhớ về đều có bóng dáng của mẹ của cha và của người ta thương. Đó là những lần lẽo đẽo theo cha đi “câu cáy đào don” giữa trưa hè tháng 5 hay những lần đi học về “Học về quẳng sách theo cha – Mò cua bắt ốc ruộng xa đồng gần”. Đó là một buổi chiều hoàng hôn có dáng người mà ta yêu “Nhớ khi chiều xuống cuối trời – Hoàng hôn gác núi dáng người tôi quen” hay kỉ niệm của hai người trên cánh đồng lúa dạt dào mùa hạ:

“Lâu rồi vắng bước chân quen      
  Qua miền kỷ niệm cùng em ngày nào
 Đồng quê hương lúa ngọt ngào
Cầm tay anh nói dạt dào tim yêu”

Kí ức êm đềm nơi miền quê yên bình của nhà thơ như một nhịp cầu đưa ta trở về với tuổi thơ của chính mình. Vì thế mà ta dễ dàng đồng cảm với nhà thơ khi nỗi nhớ đâu chỉ dừng lại ở lời thơ mà còn dữ dội từ tận đáy lòng. Nỗi nhớ ấy là chất xúc tác để tác giả có thể khắc họa thành công một miền quê tươi đẹp và giàu tình nghĩa trong thi tập này.

Tập thơ đã khép lại nhưng tình cảm mà nhà thơ Nguyễn Thị Ghi dành cho quê hương vẫn còn mãi trong tâm trí bạn đọc. Nỗi nhớ quê hương với những giá trị nhân văn cao đẹp được coi là một trong những thi phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ của bà. Tập thơ là lời khích lệ an ủi cho những người con xa nhà, là dòng suối thanh lọc tâm hồn ta, cho ta thêm trân quý nguồn cội của mình.

Xin kính chúc nhà thơ thật nhiều sức khỏe và giữ được nhiệt huyết với thơ ca để tặng thêm cho đời những tác phẩm ý nghĩa.
Sau đây là những Clip được các NS thể hiện:

Leave a Reply