Tôi mừng có bạn làm thơ

Tôi mừng có bạn làm Thơ
Ðể hồn tôi đỡ bơ vơ độc hành
Ðoá hoa nở muộn trên cành
Còn hơn sỏi đá cam đành …Chết khô .
Tâm tư lữ khách giang hồ
Long dong lận đận hồn cô đọng đời
Máu hồng pha sắc biển khơi
Nắng vàng giọt lệ đầy vơi ngàn trùng
Trái tim dồn nén bão bùng
Thương yêu thương đến tột cùng phím tơ
Thời gian chẳng có đợi chờ
Tình Thơ chẳng có bến bờ cách ngăn
Người Thơ là Chúa ăn năn
Là Vua nhung nhớ là trăn trở mình
Là hay nổi cáu bất bình
Nhà tranh vách đất…Tâm dinh thự vàng
Mộng du tề tựu cao sang
Ðưa mây đón gió điểm trang hồn người
Phận mình gian khó mười mươi
Lặng câm mua lấy tiếng cười thế nhân
Mê Thơ lắm nghiã nhiều ân
Ðầy vinh đủ hạnh đượm phần đắng cay
Có nghìn con suối để say
Ðiệp trùng ký ức tháng ngày đào nguyên
Ðèn trăng dẫn lối tiền duyên
Gập ghềnh núi biếc người hiền tịnh tâm
Có mùa hoa vọng dư âm
Tươi màu lưu bút thăng trầm hòa ca
Cây đa ngọn cỏ kiêu sa
Bâng khuâng bến nước chiều tà ấm êm
Trăng sao hò hẹn từng đêm
Nõn là cây lá bên thềm hẹn mưa
Cánh cò thơ ấu năm xưa
Chênh chao trang sách vẫn chưa liệng về
Ðâu miền chất ngất đam mê
Ðâu vùng héo hắt bộn bề khổ đau
Núi cao bồng bế bụi sầu
Sông sâu gánh vác nhịp cầu gió sương
Người Thơ đứng ngã ba đường
Mênh mang tâm huyết mình vương hồng trần
Chẳng họ hàng cũng thành thân
Lênh đênh giấy bút gieo vần làm Thơ
Nghe như con sóng tìm bờ
Mình yên lặng nhé …Ðể Thơ…Mơ màng…

Vũ kim Thanh

Check Also

Mưa Đá

Ào ào ạt ạt Mưa đá tuôn rơi Kim cương nhà trời  Xôn xao trên …