Saturday, January 18, 2020

Thơ trữ tình của nhà thơ Phạm Thắm.

Nhà thơ Phạm Thắm sinh năm 1964, hiện thường trú tại Tiên Lãng Hải Phòng. Là một kế toán thương nghiệp. Nhưng trong tâm hồn chị là một dòng sông thơ ca dạt dào vô tận, viết về tình yêu quê hương, tình người dâu bể.  Chị đã tham gia nhiều Câu lạc bộ thơ trên các Webside , chị xướng họa thơ ca rất  nhanh và đã có nhiều bài thơ trữ tình sâu sắc với các bạn thơ muôn phương. Chị hiện là phó Ban quản trị tại Câu lạc bộ Thơ ca Tình Quê Miền Đất Trạng và một số diễn đàn khác.
Xin trân trọng giới thiệu một số bài thơ trữ tình của chị .
Vũ Kim Thanh

XUÂN HỘI NGỘ.

Xuân về rồi anh ơi ta hội ngộ
Khắp vùng miền thành phố đến thôn quê
Con tim chờ nơi mạng ảo hồn mê
Nay gặp nhau thêm tràn trề nhựa sống.


Tháng ngày trôi câu thơ tình bay bổng
Nay anh về mang tình khúc tri âm
Mộng tương phùng đươc thỏa khát ái ân
Còn gì hơn khi vần thơ hết ảo.

Anh thấy không xuân nảy mầm chao đảo
Lửa cháy rồi giữ lấy để chiều nghiêng.
Hãy thả lòng cho được phút chung chiêng.
Xuân hội ngộ ôm niềm riêng dài mãi.

Chẳng còn đâu những đêm dài trống trải
Xuân lại về cùng mê mải hồn hoang
Ta thật vui xuân hội ngộ huy hoàng
Cùng mơ màng xuân đại ngàn anh nhé.

LỜI CHIA XA.

Chiều đã xuống nắng nhạt dần hiu hắt
Gió nhẹ vờn vắt chồng chéo cánh thơ
Anh ra đi tình cách trở bến bờ
Không gặp anh gửi vần thơ giã bạn.

Anh đi rồi trời chiều buồn chạng vạng 
Tình thân gia đình Đất Trạng vẫn luyến lưu
Ngọn lửa lòng nay lại cháy hắt hưu
Đành gom lại trong mưu sinh giục giã.

Chia tay anh giọt lệ lòng lã chã
Trời xuân mà như vội vã hạ sang
Em vén mây buộc lại những nồng nàn
Gửi cho anh nơi núi ngàn xa cách.

Anh ơi anh nơi xứ người đất khách
Đừng nghẹn lòng đừng có trách núi sông
Em vẫn bên anh ôm mảnh hồn đông
Cùng chắp cánh thơ cho mộng tròn anh nhé.

XIN ĐỪNG

Xin đừng đổ nhớ sang nhau
Xin đừng uẩn khúc để lau giọt mờ
Xin đừng thả cái hững hờ
Để cho giá lạnh thẫn thờ năm canh.

Xin đừng nối gót tình xanh
Xin đừng vấp phải những mong manh lòng.
Xin đừng rộn nhớ khuê phòng
Để cho đêm trắng chòng chành đường tơ.

Xin đừng mở lối động mơ
Xin đừng lay dải yếm thơ buộc hờ
Xin đừng bắc những.đợi chờ.
Để cho kiếp tạm gom mơ một đời.

VẪN CÒN

(Thơ vui cuối tuần).

Vẫn còn đâu đó lời thương
Trái tim sẻ nửa dặm trường nghiêng chao
Vẫn còn khao khát ước ao
Vẫn còn mơ mộng ngọt ngào ngang qua.
Vẫn còn gió chạm làn da
Bờ vai muốn ghé mình ra hai mình
Vẫn còn táo rụng sân đình
Để ai muốn nhặt rồi rình rập trông.
Sóng lòng cứ nổi bão giông
Dù cho đông lạnh cửa không then hờ

GỌI CHA NGHẸN Ứ NGỌT BÙI KHÔNG CHA.

(Ngày giỗ cha 30 tháng 10) 

Hôm nay ngày kỵ cha ơi
Sáu đông cha đã xa rời chúng con
Nhớ cha mẹ đến héo mòn
Gạn đêm lệ đổ đâu còn bóng cha.

Một đời đội nắng cháy da
Một đời sông nước mưa xa bụi trần
Thương đời chia sẻ ân cần
Tiếng thơm còn mãi phúc phần cha cho.

Vun trồng sớm tối cha lo
Cháu con thành đạt một kho bạc vàng
Cha ơi vui chốn địa đàng
Toàn gia hạnh phúc họ hàng ngợi khen.

Xin trời vén đám mây đen
Cho con gửi tới ngọn đèn đón cha
Mâm cơm mặn với quả hoa.
Cha về thụ hưởng cả nhà đều vui.

Ngày kỵ con cháu ngậm ngùi
Gọi cha nghẹn ứ ngọt bùi không cha.

HỒN QUÊ.

Mênh mông đồng lúa nhuốm vàng
Sương xa còn đọng khẽ khàng giọt rơi
Làng quê vọng tiếng chim trời
Heo may tung tởn ời ời gọi đông.

Tứ thơ em thả tầng không
Lung linh câu chữ tình hồng xuyến xao
Vẳng nghe tim rộn khát trào 
Về đây anh nhé dạt dào đường thi.

Vẹt mòn cả lối thơ đi.
Hình như tim nhỏ thầm thì tiếng yêu.

MỘT ĐỜI NẮNG GIÓ QUÊ HƯƠNG TA VỀ.

Mặt trời lên khỏi ngọn cây
Để bao nàng lúa hây hây nhuộm vàng
Lưng cong đẹp đến ngỡ ngàng
Dâng đời trái ngọt mùa màng bội thu.

Hồn quê còn mãi lời ru
Sáo diều vang vọng vi vu thủa nào
Hương cốm xưa lại ngọt ngào
Cơm thơm mẹ nấu ta nào dễ quên.

Tình xưa không tuổi không tên
Má đào ửng đỏ chẳng lên duyên nồng
Dung dăng trên khắp cánh đồng
Bóng còn ẩn hiện mà không thấy người.

Vẫn còn đây những nụ cười
Vẫn còn đâu đó dáng người ta thương
Đợi nhau phía cuối con đường
Một đời nắng gió quê hương ta về.

TRỜI ĐỀN CHO TA.

Khuya rồi ta lại cùng ta
Ngắm trăng đếm mảnh sao xa ngang trời
Heo may như gọi ời ời
Vương mùi hoa sữa rối bời mộng đêm.

Đông về dỗ giấc chẳng êm
Đường thi đứt đoạn bên thềm giọt xa
Tiếng chuông chùa cứ ngân nga
Như vành khăn để chia xa bến đời.

Bài thơ viết dở nghẹn lời
Còn đâu ngày tháng muốn cời lên men
Lửa hờn cháy cả cửa then
Thân ta nhào lặn rối ren cuộc người.

Vớt trăng gói gém đời cười
Ôm câu chữ chết gấp mười để quên
Ơ hờ chẳng gọi thành tên
Ta buông bỏ hết trời đền …Trời cao.

ĐÊM TRỞ GIÓ.

Đêm hôm nay tình em ai thắp lửa
Để lời yêu không lạc bến xa bờ
Em đã thấy anh trong bóng các con mơ
Nụ cười ấy làm vu vơ cơn khát.

Anh biết không …Sợi tơ vương ngơ ngác
Nay gió về man mác nỗi niềm riêng.
Em đã say và ngấm chút thiêng liêng
Con tim nhỏ loạn lên cùng nhịp sóng.

Anh đến bên em chút tình xa ảo bóng
Biển nhớ trong lòng cứ dậy sóng anh ơi
Đêm đã sâu nỗi nhớ lại  chơi vơi
Mong anh về mộng đêm em thỏa khát.

Em đã yêu bài ca đêm gió hát
Và lạc hồn khi gió cứ mơn man.
Lời yêu thương em gửi gió ngút ngàn
Xin gió mãi đêm đêm về thắp lửa.

TIẾNG ĐÊM.

Lội đêm nghe lá thở dài
Côn trùng lẻ bạn gọi hoài lạc thêm
Mộng đầy sao chẳng dịu êm
Bình minh ngấp nghé bên thềm chỉ ta.

Gom mây gói những xót xa
Cộng ngày dài mãi xát chà hồn hoang
Hương hoa sữa cứ tràn sang
Con tim tê tái hồn loang thoáng buồn.

Đông về trời chẳng giọt tuôn
Mà sao ướt cả nỗi buồn vẩn vơ
Dại khôn ôm cái nghiệp thơ
Đẩy ta bể đắng ơ hờ chìm sao.

Ông trời thì ở thật cao
Còn ta quá thấp thấu sao nỗi lòng
Từ nay mộng nhé…cô phòng.
Sầu vương…xin chớ…ta đong…mệt rồi.

NỖI ĐỜI.

Thu tàn nặng hạt mưa ngâu
 Mong cho ta gửi giọt sầu – nhẹ vơi
Nỗi buồn ngự đã đầy cơi 
Con tim đau xé rối bời – ủ men.

Muộn chiều đóng cửa cài then
 Đa đoan bể ái sóng đen dâng trào 
Thương vần hư ảo – xé cào.
Đốt lên cháy rụi như bào tâm ta .

Nghĩ mà đắng đót xót xa 
Con người cõi tạm can qua loạn hồn 
Thôi thì gối mỏi chân chồn 
Ta cười nuốt cả dại khôn dặm dài .

Còn đâu sắc nét trang đài
 Còn đâu thanh nhã tiếc hoài tuổi xanh 
Dù rằng chẳng được long lanh
Bằng lòng ta với tình anh đủ rồi 

Đồng quê : YÊU – lại nẩy chồi 
Phù du nhân thế một đôi song hành

TIẾNG YÊU.

Em thỏa khát bên tình anh rực lửa
Sóng cồn cào phá tan cửa con tim
Bão tình dâng biển nhớ đã nhấn chim.
Hơi thở cùng anh đi vào miền hoang vắng.

Nửa xuân rồi như chìm trong tĩnh lặng
Nụ hôn nồng chẳng thắng nổi con tim
Cứ loạn lên mải miết kiếm tìm
Chút ảo giác cuồng quay hương khát.

Hương bưởi anh say ngọt ngào man mát
Lửa tình anh đốt làm xơ xác hồn hoang
Ta bên nhau mặc trời đất lổ loang
Hoang dại tìm nhau chắp lửa tình thành mảnh.

Em gom chặt chút hương tình vành vạnh
Đón thu về cùng hoa sữa chào đông.
Hong khô hương đời bằng ngọn lửa bão giông.
Hãy tan vào nhau mãi nồng nàn anh nhé…

Phạm Thắm.