Thơ Tạ Thăng Hùng – London chiều đông

 

 

 

 London chiều đông

   Như bao lần mùa đông đi qua,
Chiều nay lạnh phố phường thêm vắng vẻ
Cây đã nhuộm trắng màu trên cành lá
Lòng xôn xao ta nhớ quá quê nhà.
London mùa những ngọn  gió đi qua
Em vội vã đi về  trong  im lặng
Mênh mông qúa, một khoảng trời trống vắng
Vài ba  xe, chầm chậm ở trong chiều.
Ôi mùa đông, thương lắm những con đường
Và thương lắm những chiều  sao  ngắn ngủi
Vừa chợt đến, đêm đã về ngập lối
Ánh đèn kia có đủ sáng soi đường?
Ôi sông Thêm,  ta  đã đến bao lần
Ngắm thành phố, đôi bờ sông êm ái
Chiều  nay lạnh , có còn ai đứng đợi.
Ngọn Tháp kia, người có đứng lại nhìn?
Tôi đã qua bao nhà lớn, phố phường
Giữa đông giá,  cùng mưa  cùng tuyết trắng
 Con đường cũ, bỗng trở nên dài lắm
 Những quán Bar vẫn ấm áp tiếng cười.
 Nhìn con tàu đưa khách đến muôn nơi,
 Lòng ta muốn về với quê yêu dấu
 Nơi tiếng còi lung linh một thời thơ ấu,
 Qua quê mình  tha thiết gió Lào ơi.
                                   Thăng Hùng

        Quê Hương ký ức tuổi thơ tôi

 

 

Nếu  nhớ về ngày xưa

Giờ quê tôi  khác lắm

Đường vào làng không gọi đò như thuở trước

Dẫu sông xanh, nước biếc cả đôi bờ.

 

Năm xưa nghèo mái rạ lưa thưa

Đường tới lớp, bỏng chân mùa nắng đốt

Đường lầy lội, bùn trơn mưa lạnh

Mà vui sao, tan lớp đợi nhau về.

 

Quê tôi vùng sông nước, lắm con đê

Đê ngăn nước, trồng cây,  nuôi tôm cá

Đê nắn lại những con đường nhỏ bé

Để Mẹ về, cho đỡ nắng chang chang.

 

Khi trẻ thơ  tắm mát dưới sông làng

Nghe tiếng ve kêu nhìn mùa phượng cháy

Mới có vậy mà lòng mình đã thấy

Một mùa hè, rạo rực giữa quê hương.

 

Dân làng tôi cũng làm ruộng làm nương

Dân chài lưới, đêm nằm mơ thấy biển

Làng dệt vải, tiếng thoi đưa mải miết

Có phải tiếng thời gian xua đi những đói nghèo?

 

Vất vả nuôi con, xoay xở đủ nghề

Mẹ làm bánh đa, Mẹ làm bánh cuốn,

Cha đập đá nung vôi, làm gạch…

Hạt  gạo nào cho con đến tháng ba?

 

Quê tôi nghèo không có đất phù sa

Ngày nắng nóng giếng làng không đủ nước

Những đồi sim, những đồi cỏ khát

Gió Lào qua  nứt nẻ dấu chân chim.

 

Khi mùa đông những đêm tối im lìm

Nhà vách đất, chăn chung không đủ đắp

Chị em tôi lấy rơm khô làm  đệm

Đêm dài thêm khi gió lạnh tràn về…

 

Nhưng tuổi thơ vời vợi  tiếng con ve

Tiếng  Bà kể, chuyện ngày xưa đánh giặc

Tiếng mẹ ru hời, đi qua đêm vắng

Ngọn đèn dầu, ký ức tuổi thơ tôi.

 

Thăng Hùng

 

Bài Hát Mùa Thu

                               Tặng chị AV    

 

Chắc bây giờ chị chẳng nhớ em đâu

Dù mới gặp cách đây vài năm trước

Chị về hát một chương trình đặc biệt

Em muốn nghe về Hà Nội mùa thu.

 

Vẫn giọng  ngọt ngào vời vợi năm xưa

Chị hát tặng em bài ca yêu thích

Cảm ơn chị từ rất nhiều năm trước

Bài hát thành kỷ niệm tuổi đôi mươi.

 

Em đã xem trong  đêm tối giữa trời

Màn ảnh rộng chị xinh tươi giữa phố

Chiếc áo dài thướt tha màu đỏ

Chị lung linh trong nắng gió Ba Đình.

 

Có nơi nào xanh hơn thế nữa không?

Khi chị hát giữa phố phường  Hà Nội

Bài hát mùa  thu nắng vàng ngập lối

Giọng hát ngọt ngào em chẳng dễ quên đâu.

 

Năm tháng xa vời vẫn còn lại mùa thu

Vẫn còn mãi nồng nàn bài ca chị hát

Hà Nội mùa thu mái tóc dài thuở trước

Nhẹ nhàng  bay trong  nắng gió Ba Đình.

 

London Jun 2013

Thăng Hùng

 

 

Bài Hát Mùa Thu

                               Tặng chị AV    

 

Chắc bây giờ chị chẳng nhớ em đâu

Dù mới gặp cách đây vài năm trước

Chị về hát một chương trình đặc biệt

Em muốn nghe về Hà Nội mùa thu.

 

Vẫn giọng  ngọt ngào vời vợi năm xưa

Chị hát tặng em bài ca yêu thích

Cảm ơn chị từ rất nhiều năm trước

Bài hát thành kỷ niệm tuổi đôi mươi.

 

Em đã xem trong  đêm tối giữa trời

Màn ảnh rộng chị xinh tươi giữa phố

Chiếc áo dài thướt tha màu đỏ

Chị lung linh trong nắng gió Ba Đình.

 

Có nơi nào xanh hơn thế nữa không?

Khi chị hát giữa phố phường  Hà Nội

Bài hát mùa  thu nắng vàng ngập lối

Giọng hát ngọt ngào em chẳng dễ quên đâu.

 

Năm tháng xa vời vẫn còn lại mùa thu

Vẫn còn mãi nồng nàn bài ca chị hát

Hà Nội mùa thu mái tóc dài thuở trước

Nhẹ nhàng  bay trong  nắng gió Ba Đình.

 

London Jun 2013

Thăng Hùng

 

             Tìm em

 

Đã lâu rồi anh vẫn cứ tìm em

Chưa gặp được bởi cuộc đời rộng quá

Cứ lặng im như rừng cây yên ả

Như hoàng hôn lặng lẽ khuất sau nhà.

 

Anh nghĩ rằng em đang ở nơi xa

Cũng có thể rất gần anh chẳng biết

Ở đâu em giữa cuộc đời da diết?

Cũng đang tìm một nửa phải không em.

 

Anh  hình dung một khuôn mặt thân thương

Một khuôn mặt anh chưa từng được gặp

Một khuôn mặt xinh tươi, chập chờn trong giắc mộng

Anh lại tìm vội vã lúc bình minh.

 

Ngày cứ qua và năm tháng nối liền

Anh chưa gặp nhưng một ngày có thể

Ta đến với nhau niềm vui nào hơn thế

Nên anh tìm chẳng kể đến bao lâu.

 

  Thăng Hùng

 

Yên Tử đêm rằm

                            Kính tặng đoàn Phật Tử Nhất Tâm.

 

Cứ  mỗi mùa xuân  sang

Đoàn Phật Tử Nhất Tâm tụ về Hà Nội

Từ  Bắc đến  Nam, nước ngoài về tới

Nơi Đường Thành xuất  phát chúng ta đi.

 

Có thể trong đêm có thể là ngày

Lòng  phấn chấn từ buổi đầu ta đến,

Với Chùa Hương thả xuống dòng suối Yến

Bồng bềnh mây và những con đò.

 

Từ  Chùa Hương  ta đến với Đền Hùng

Đền Mẫu Âu Cơ về  đền Phật Tích

Đoàn đến đền Đô rời đền Kiếp Bạc

Hải Dương ơi đền Nguyễn Trải, Côn Sơn…

 

Ta mải mê qua vời vợi những con đường

Lòng rạo rực, hành trình thay đổi mới,

Mở rộng vòng tay những người thân ái

Đoàn thêm đông thêm rạng rỡ nụ cười.

 

Mãi mãi lòng ta ghi nhớ một ngày,

Đoàn có đi đâu cũng trở về Yên Tử

Rằm tháng giêng  mười  mấy năm vẫn thế

Vẫn con đường quen thuộc chúng ta qua.

 

Chùa Hoa Yên mây buông xuống bên nhà

Người đông quá chiều nay Yên Tử

Nhìn dốc núi cao chập chùng mây phủ

Lên Chùa Đồng trên đỉnh núi xa xa.

 

Đã bao lần mưa lạnh thấu làn da

Vẫn một dạ thành tâm nơi cửa Phật

Hôm nay may một lần ta bắt gặp

Mặt trời lên cùng với ánh trăng vàng.

 

Mây bồng bềnh theo tiếng mỏ âm vang

Đoàn Phật Tử Nhất Tâm cúi đầu dâng lễ

Tiếng chuông rắc vào lòng ta như thể

Lời cầu mong đã đến với đời thường.

 

 

Ta về đây với quán trọ thân quen

Mười mấy năm qua lưng chừng Yên Tử

Cùng hát vang lên ầm ầm tiếng gõ

Đã  bay vào sâu thẳm ở trong đêm.

 

Mai  ta về  khi nắng ấm chưa lên

Tất cả mênh mông  chìm trong giấc ngủ

Ta ngoảnh lại dơ tay chào lần nữa

Yên Tử ơi hẹn năm tới quay về.

 

Tháng 03 năm  2013

Thăng Hùng

 

Tìm em

Đã lâu rồi anh vẫn cứ tìm em
Chưa gặp được bởi cuộc đời rộng quá
Cứ lặng im như rừng cây yên ả
Như hoàng hôn lặng lẽ khuất sau nhà.

Anh nghĩ rằng em đang ở nơi xa
Cũng có thể rất gần anh chẳng biết
Ở đâu em giữa cuộc đời da diết?
Cũng đang tìm một nửa phải không em.

Anh  hình dung một khuôn mặt thân thương
Một khuôn mặt anh chưa từng được gặp
Một khuôn mặt xinh tươi, chập chờn trong giắc mộng
Anh lại tìm vội vã lúc bình minh.

Ngày cứ qua và năm tháng nối liền
Anh chưa gặp nhưng một ngày có thể
Ta đến với nhau niềm vui nào hơn thế
Nên anh tìm chẳng kể đến bao lâu.

Thăng Hùng

Sân ST Andrews

Chỉ một lần thôi ta tới đây
Để được thấy bầu trời lộng gió
Nơi màu mây lẫn trong màu xanh cỏ
Là  ST Andrews lặng lẽ đón ta vào.

Dẫu là new hay old course thuở nào
Ta điều thấy trái tim mình thổn thức
Những quả bóng tròn xinh màu trắng buốt
Sẽ cùng ta đo chiều rộng chiều dài.

Đo mặt nghiêng tốc độ cỏ hôm nay,
Đo khoảng cách bắt đầu từ ngọn gió
cỏ ngược, cỏ xuôi, lòng  ta hiểu rõ
Nên chắt chiu trong từng bước cuộc đời.

Ta trải lòng ra trước màu cỏ xinh tươi
Những hố cát im lìm soi năm tháng
Soi ánh mặt trời soi vầng trăng sáng
Mưa nắng về, soi bước chân qua…

Ở nơi này trước biển bao la
Ta thả hết lòng mình cùng trái bóng
Như biển lớn gửi gió từng con sóng
Nên dạt dào biển ôm lấy sân golf.

Để đêm nghe những tiếng sóng dịu êm
Lời tình tự như tình yêu vừa chín
Đẹp lắm em ơi, tia nắng đầu tiên đến
Soi hạt sương trên lá cỏ ướt mềm.

Ta sẽ cùng em đi hết con đường
Trái bóng trắng lăn hết vòng tuổi trẻ
Ta mong ước một lần đơn giản thế
Được đến đây chơi golf với mọi người.

Thăng Hùng
Xa Anh

Dẫu đã biết thời gian trôi nhanh
Nhưng không ngờ lại xa anh nhanh thế
Bao năm rồi mà thời gian như thể
Mới hôm nào nao nức đến nơi đây.

Năm tháng qua đi năm tháng tràn đầy
Những kỷ niệm êm đềm trong ký ức
Gốc phố hàng cây những người chân thật
Khúc nhạc đầu êm dịu giữa lòng tôi.

Nhớ những ngày qua xao xuyến bồi hồi
Chén rượu xua đi ngày vất vã
Điếu thuôc đỏ trên môi anh cháy dở
Ly cà phê thơm mát chỗ ta ngồi.

Cứ nghĩ ngày mai ngày xa cách nơi này
Mà nước mắt trong lòng không ngưng chảy
Cố cắn cặt môi để mọi người không thấy
Nước mắt còn trên mi mắt long lanh.

Rồi mai đây nơi xứ sở xa anh
Bao thử thách bàn chân tìm lối bước
Dẫu có cả niềm vui với nồng nàn câu hát
Vẫn chạnh lòng khi nhớ đến nơi này.
Thăng Hùng

Không đề

Dẫu đã biết vũ trụ này vô tận
Ta như là hạt cát biển đông thôi
Vẫn không khỏi nghẹn lòng khi thấy bạn
Đã nằm yên dưới lớp cỏ im lìm.

Một thước đất thôi mà xa cách nghìn trùng
Không thể gặp ôn lại ngày xưa ấy
Những kỷ niệm học trò những điểm mười điểm bảy
Những trò chơi cùng với tuổi thơ qua.

Con đường làng cánh đồng rộng bao la
Dòng sông quê những con đò rời bến
Phượng đỏ nồng nàn ve kêu da diết
Là kỷ niệm chúng mình tha thiết với quê hương.

Ban ơi buồn không thể đặt thành tên
Giữa đất quê hương hãy yên lòng bạn nhé
Lời tâm sự giờ không quan trọng nữa
Nên gọi thầm tên bạn giữa chiều nay.

Thăng Hùng

 

Yêu mùa thu Hà Nôi

Tôi yêu yêu mùa thu
Hỡi mùa thu Hà Nội
Một mùa nắng em ơi
Một trời xanh xinh tươi.
Thu mê hoặc lòng người
Cả một trời sao sáng
Ánh trăng vàng xào xạc
Trên con đường em đi.
Quả chín chim về đây
Đêm ngạt ngào hoa sữa
Suốt một đời anh nhớ
Những tháng ngày mê say.
Gió se lạnh hàng cây
Xạc xào trên đường phố
Lá vàng rơi bở ngỡ
Xuống mặt hồ mênh mang.
Ôi mùa thu dịu dàng
Bao nhiêu là hoa đẹp
Em mang về em ép
Vào trong những trang thơ.
Hà Nội khách ngẩn ngơ
Nhìn thu vào trong phố
Nhìn thu trong vườn nhỏ
Nhìn thu trong nắng vàng.
Đến hẹn thu lại sang
Hương cốm thơm dịu dàng
Bao lần nghe em hát
Về mùa thu Hà Nội
Những vần thơ êm ái
Yêu lắm mùa thu ơi.

Thăng Hùng

 

Check Also

Nỗi niềm quán nước

Ðã là cái quán nước Chẳng nề chi trẻ già Người hay và kẻ dở  …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *