Thầy Tây trò Ta & thầy Ta trò Tây- Nhân ngày nhà giáo VN


Notice: Undefined index: tie_hide_meta in /var/www/html/wp-content/themes/sahifa/framework/parts/meta-post.php on line 3

Thầy Tây trò Ta & thầy Ta trò Tây- Nhân ngày nhà giáo VN

 

14:23 | 19/11/2011 TienPhong Online

Thầy Tây trò Ta & thầy Ta trò Tây

Kỳ 1: Khóc trong ngày 20-11

 

TP – Ngày càng có nhiều giáo viên từ Âu – Mỹ đến giảng dạy ở Việt Nam, và ngược lại, giáo viên Việt Nam sang giảng dạy ở trời Tây.

Nhiều người thầy nước ngoài hạnh phúc khi biết Việt Nam có một ngày dành riêng cho nhà giáo. Còn người thầy Việt du giảng xa xứ lại có được sự tôn trọng tinh tế từ sinh viên nước ngoài.

Thầy Chis trao đổi với sinh viên trường BUV
Thầy Chis trao đổi với đồng nghiệp.

Khách đi qua đường Bà Triệu- Hà Nội, ngay vỉa hè nơi nhà để xe của Đại học Anh quốc Việt Nam (British University Vietnam- BUV) thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy một ông Tây cao lớn tóc bạc trắng ngồi uống trà đá. Sinh viên đi ngang qua ông Tây đều kính cẩn “Hello teacher” (Chào thầy).

Đó là thầy Christopher Jeffery đến từ Vương quốc Anh mà mọi người vẫn quen gọi là Chris: “Ngồi ở đó, sinh viên qua thấy tôi họ sẽ có cảm giác gần gũi hơn với giáo viên nước ngoài”.

Mới gặp lần đầu, cứ ngỡ ông thầy lịch lãm đến từ xứ sở sương mù có vẻ xa cách và lạnh lùng “phớt ăng lê”. Càng trò chuyện càng thấy không phải vậy. Thầy cởi cà vạt gấp lại cầm ở tay, ngồi thoải mái trên ghế, mỉm cười nói với tôi: “Ở Anh, tôi đi dạy đã 18 năm.

Nhưng khi đang nhận được lời mời của BUV sang Việt Nam để làm giám đốc Học vụ, tôi không mất quá 10 phút để quyết định. Khi tôi từ chức và rời London tới Hà Nội, bạn bè bảo tôi bị điên. Nhưng tôi biết Việt Nam là mảnh đất của những cơ hội. Rồi sau đó một năm, bạn bè bảo tôi là người may mắn nhất thế giới”.

Chỉ một năm ở VN, thầy Chris đã cùng các cộng sự gây dựng nên trường Đại học Anh quốc nề nếp, phong cách dạy và học chuyên nghiệp. Mặc dù quy trình tuyển dụng rất nghiệm ngặt, nhưng sinh viên Việt Nam theo học ngày một đông để tiếp cận chất lượng giáo dục kiểu Anh.

Song điều khiến Chris bất ngờ, cảm động lại đến từ ngày 20-11. Ngày nhà giáo Việt Nam hôm ấy, thầy được sinh viên tặng rất nhiều hoa và những lời chúc mừng. Ông thầy người Anh vốn giỏi tiết chế cảm xúc mà mắt cũng rưng rưng. “18 năm dạy học ở Anh, tôi chưa từng nhận được hoa chúc mừng như thế này.Tôi chưa được nhận sự trân trọng nghề giáo ở bất cứ nơi nào trên thế giới như ở Việt Nam”.

Sinh viên Việt Nam cũng khiến thầy Chris bất ngờ bởi sự thông minh và lúc nào cũng tràn đđầy năng lượng. Những ngày đầu lên lớp, sinh viên thường rụt rè, thậm chí tránh gặp thầy. Nhưng bằng kinh nghiệm của mình, thầy Chris đã khiến các em mạnh dạn đặt ra những câu hỏi nếu chưa hiểu vấn đề.

Chỉ hai tuần sau, sinh viên bắt đầu “quay” thầy bằng nhiều câu hỏi khó. Những câu hỏi ấy làm cả thầy và trò đều hứng khởi, giờ học trở nên sôi nổi hơn rất nhiều. Thầy Chris mang đến phong cách giáo dục Anh: học đồng thời phải nghiên cứu, đọc sách, phân tích vấn đề và báo cáo cho giáo viên.

Giáo sư Lennon và sinh viên lớp Visk trong ngày giảng đường mất điện.
Giáo sư Lennon và sinh viên lớp Visk trong ngày giảng đường mất điện..

Những sinh viên vốn quen cách học “thầy đọc trò ghi” thời gian đầu đã bị “sốc”. Nhưng thầy Chris thuyết phục: “Yếu tố quan trọng nhất trong việc học không phải là thời gian thầy lên lớp mà là kỹ năng. Thầy dạy cho các em kỹ năng nghiên cứu, tìm hiểu và khám phá, thuyết trình vấn đề.

Nếu các em không có những kỹ năng đó thì dù có thông minh nhất thế giới cũng không ai biết”.

Phong cách học ấy đã thấm vào sinh viên từ lúc nào không hay và những bài kiểm tra của họ gửi sang London chấm thường được đánh giá rất cao.

Một ngày mới của Chris bắt đầu lúc 5 giờ sáng bằng mấy vòng chạy bộ bên Hồ Gươm. Thầy yêu khung cảnh bảng lảng sương khói và tiếng chuông từ nhà thờ Lớn vọng tới. Sau đó, Chris sẽ có một lịch làm việc dày đặc: nói chuyện trước học sinh một trường phổ thông nào đó ở Hà Nội, lên lớp dạy một vài tiết, chấm bài, nói chuyện với sinh viên. Cuối ngày, Chris thường mệt lử, nhưng luôn mỉm cười. Thầy mê bia hơi Hà Nội, phở và nem rán. Nhưng thầy ít “dám” ăn phở, vì mình quá cao, đưa thìa lên miệng thì nhiều bánh phở đã rơi “dọc đường”.

Gần đến ngày 20-11, thầy Chris có cảm giác hồi hộp. Chris tâm sự rằng mình hơi “e lệ” khi đứng giữa rất đông sinh viên, nhận hoa và lời chúc mừng. Nhưng tình cảm của những sinh viên người Việt khiến ông thầy người Anh này đã coi Việt Nam như quê hương thứ hai của mình và đã quyết gắn bó lâu dài ở đây.

Giáo sư người Mỹ được tặng hoa trong ngày 20-10

Tôi đến lớp Visk 2001 chuyên ngành quản lý-khoa Quốc tế, Đại học Quốc gia Hà Nội đúng vào lúc mất điện. Đã biết trước lịch cắt điện nhưng giáo sư Lynn Lannon- Đại học Keuka ở New York – Hoa Kỳ và các sinh viên vẫn lên lớp. Trên bảng, mấy sinh viên đang nắn nót viết dòng chữ “Happy teacher day” bằng phấn trắng.

Giáo sư Lannon cảm kích khi đọc những dòng chữ ấy. Mấy chục năm đi dạy ở nhiều nước trên thế giới, bà chưa bao giờ biết có một “Teacher day”. Cách đây mấy tuần, vào ngày phụ nữ Việt Nam 20-10, bà được sinh viên tặng hoa.

 

“Yếu tố quan trọng nhất trong việc học không phải là thời gian thầy lên lớp mà là kỹ năng. Tôi dạy cho các em kỹ năng nghiên cứu, tìm hiểu và khám phá, thuyết trình vấn đề. Nếu các em không có những kỹ năng đó thì dù có thông minh nhất thế giới cũng không ai biết” – Thầy Christopher Jeffery.

Sinh viên nói với bà: “Cô yêu Việt Nam, giảng dạy ở Việt Nam thì cũng là phụ nữ Việt Nam”. Năm 2005, bà du lịch Việt Nam. Rồi sau đó, đang dạy ở Côn Minh-Trung Quốc, bà chuyển tới khoa Quốc tế – Đại học Quốc gia Hà Nội theo một chương trình liên kết giữa hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ.

 

Bà dạy quản trị kinh doanh, kỹ năng lãnh đạo, marketing và các sinh viên lập tức được “nếm mùi” những môn học này theo kiểu Mỹ.

Lê Mai Anh, lớp trưởng lớp Visk chia sẻ: “Giáo sư Lennon có cách dạy rất sinh động và giàu tính thực tế. Giáo sư đặt cho chúng em đề tài “Hãy làm một dự án để tạo ra sự thay đổi tích cực ở trường học của mình”. Đề tài rất khó vì sự thay đổi này phải diễn ra trong thực tế chứ không phải “vẽ” ra trên giấy”.

Cuối cùng thì nhóm của Mai Anh cũng đã chọn dự án “Nâng cao ý thức phòng cháy chữa cháy trong trường học”. Poster cảnh báo hiểm họa cháy nổ được dựng lên, những cuộc hội thảo kỹ năng phòng cháy chữa cháy được tổ chức.

Những nhóm còn lại chọn các dự án như làm sao để nâng cao hiệu quả của phòng y tế và căng tin nhà trường. Tất cả đều được giáo sư Lennon “soi” rất kỹ về tính khả thi và tư vấn cách thực hiện. Nhờ những dự án ấy mà khoa Quốc tế – Đại học Quốc gia được hưởng lợi và sinh viên thì nhận ra cách học chay xa rời cuộc sống mới “nguy hiểm” làm sao.

Trước đây, khi vào khoa Quốc tế ở làng sinh viên tôi thấy xe đạp xe máy để rất bừa bãi lộn xộn. Nhưng hôm nay, đã thấy có cổng với barie và bảo vệ giữ xe bằng máy điện tử. Đó cũng là một trong những dự án của giáo sư Lennon và các học trò.

Phùng Nguyễn

 
 

09:06 | 20/11/2011 TienPhong Online

Thầy Tây trò Ta & thầy Ta trò Tây – Kỳ 2:

Thầy Việt trên những giảng đường thế giới

 

TP – Sinh viên Âu- Mỹ thẳng thắn và tinh tế trong quan hệ thầy trò. Những người thầy Việt Nam ngày càng để lại dấu ấn đậm nét ở các trường đại học phương Tây. Họ chỉ mong gặp được nhiều học trò từ quê nhà trên những giảng đường ấy.

GS Nguyễn Đăng Hưng (thứ hai từ phải sang) cùng đồng nghiệp và sinh viên khoa hàng không không gian, ĐH Liège, Bỉ (2006).
GS Nguyễn Đăng Hưng (thứ hai từ phải sang) cùng đồng nghiệp và sinh viên khoa hàng không không gian, ĐH Liège, Bỉ (2006).

Khi sinh viên Tây cho thầy ta một “bài học”

Tiến sỹ Lê Văn Út – Đai học Oulu Phần Lan, kể: “Trong lớp tôi đang giảng có một sinh viên người Phần Lan, anh vừa tốt nghiệp thạc sĩ hạng tuyệt đối (5/5) và được chuyển tiếp làm nghiên cứu sinh tiến sĩ tại đây. Anh này lúc nào cũng ngồi bàn nhất và lúc nào cũng muốn tranh luận với người dạy. Một lần anh gặp riêng tôi và lịch sự dò hỏi liệu việc anh tranh luận “tới bến” trong lớp có làm tôi bực bội không. Tôi trả lời rằng tôi rất thích và xin mời anh cứ tiếp tục.

Có lần anh “quây” tôi liên tục vì anh cho rằng tôi quá lạm dụng việc trích dẫn tên tuổi các nhà toán học lớn khi nhắc lại các kiến thức cũ. Tôi hỏi lại: “Bạn cho tôi biết có gì sai không?”.

Anh bảo: “Tôi nghĩ thầy không sai gì về kiến thức, nhưng việc thầy trích dẫn những công cụ đơn giản mà lại kèm theo tên tuổi những nhà toán học lớn như vậy là không phù hợp cho lắm và thầy có chắc là những người mà thầy đề cập có là tác giả của những công cụ đó không?”.

Tôi nói: “Như tôi đã nói, bài giảng của tôi phần lớn là dựa theo sách của Evans ở Berkeley mà! Tôi sử dụng phần lớn ký hiệu, công thức trong quyển sách này”.

Anh phán: “Thầy đừng nên mang bất kỳ tên tuổi lớn nào ra để dọa tôi nhé (Evans hiện là giáo sư ĐH California ở Berkeley – chú giải của tôi)! Cái tôi cần là gốc gác thật sự của các tên gọi cho những công cụ mà thầy sử dụng. Dù cho Evans là một tên tuổi lớn nhưng chắc gì những thứ ông ấy viết là hoàn toàn đúng”. Tôi rút ra bài học cho mình: đừng bị “hốt hồn” bởi những cái bóng to”.

TS Toán học Lan Nguyễn, từng đoạt giải giảng dạy xuất sắc bang Ohio – Hoa Kỳ năm 2011, nhưng lần đầu tiên bước lên bục giảng vẫn “sợ” vì lúc đó kỹ năng nghe tiếng Anh chưa tốt lắm. Buổi dạy đầu tiên, TS Lan Nguyễn phải hỏi lại sinh viên: “Could you please repeat your question?” (Bạn có thể nhắc lại câu hỏi?). Nhưng không phải thế mà thầy “mất điểm” với sinh viên. Và sinh viên dù có kém thì thầy cũng không được chê.

TS Lan Nguyên kể: “Hồi ở Việt Nam, khi đang dạy ở Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội, tôi đã nhiều lần phàn nàn với sinh viên: “Các anh chị học dốt và lười quá”. Nhưng ở bên này, nói câu đó có thể bị đuổi việc”.

Tiến sỹ Út trên giảng đường Đại học Oulu, Phần Lan.
Tiến sỹ Út trên giảng đường Đại học Oulu, Phần Lan.

Đưa tục ngữ Việt Nam vào dạy Toán

Tôi đến Đại học Cambridge lừng danh, ngôi trường đã có 81 giải Nobel. Trở thành giảng viên của trường đại học số một thế giới dĩ nhiên cực kỳ khó và là niềm mơ ước của bất cứ người nào làm nghề dạy học.

Ở Cambridge có nột người Việt đang giảng dạy: TS Hoàng Việt Hà. Anh còn rất trẻ, dáng thư sinh, luôn mỉm cười. Anh Hà kể, bố mẹ anh đều là giảng viên đại học. 18 tuổi Hà đã được nhận học bổng AusAID du học Úc. Tốt nghiệp đại học năm 1996, anh nhận học bổng làm nghiên cứu sinh tại Cambridge. Khi bảo vệ thành công luận án tiến sỹ ngành toán, anh được giữ lại trường làm giảng viên.

Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng của trường Emmanuel (Đại học Cambridge), Hoàng Việt Hà hơi run, khi ngồi dưới kia là những sinh viên xuất sắc nhất toàn nước Anh và thế giới. Rồi anh lấy lại tự tin. Sinh viên Việt Nam ở Cambridge “khét tiếng” giỏi toán: Lê Hoàng Việt Bảo, Lương Thế Vinh, Đinh Nho Tâm.

Phong cách học ở Cambridge, giảng viên đóng vai trò hướng dẫn, cố vấn, truyền cảm hứng và kỹ năng cho sinh viên. TS Hà bằng sự tận tâm của mình đã giúp nhiều sinh viên bản xứ vốn tự tin về tư duy độc lập của mình hiểu rằng “Không thầy đố mày làm nên”. Giờ toán, TS Hà minh hoạ bằng ca dao tục ngữ Việt Nam và cả truyện Kiều.

Khi tôi đến, TS Hoàng Việt Hà đang sống cảnh “cơm niêu nước lọ” một mình trong một căn hộ dành cho giảng viên ở Cambridge. Những ngày lễ tết của xứ ta, anh vẫn thường tụ họp với sinh viên Việt Nam, làm nem rán, phở, dưa hành. Anh luôn mong mỏi có nhiều sinh viên quê nhà đến học ở Cambrige hơn, bởi một đất nước có truyền thống hiếu học mà mới gần 40 người có mặt ở đại học lừng danh này thì vẫn ít so với Thái Lan, Malaysia, Singapore.

Học trò Pháp viết báo ca ngợi thầy Việt

GS – TSKH Nguyễn Đăng Hưng, người châu Á duy nhất được Vua Albert II trao tặng Huân chương Đại thần của Vương triều Bỉ, được tạp chí hàng tuần của Bỉ Le Vif – l’Express bình chọn là một trong 10 người nước ngoài “đã làm thay đổi nước Bỉ”.

Chất giọng Quảng Nam, ông kể, ông bắt đầu đứng lớp ở Đại học Liège cách đây 40. Dù tiếng Pháp của thầy lúc ấy chưa chuẩn lắm, nhưng học trò đã bị cuốn hút bởi cách cách dạy truyền cảm và kiến thức sâu rộng. Tình thầy trò cứ thế nảy nở và GS Nguyễn Đăng Hưng cùng những sinh viên của mình đã xuống đường biểu tình phản đối Mỹ gây chiến ở Việt Nam. Có những học trò được GS Hưng hướng dẫn luận án tiến sỹ và sau này trở thành cộng sự và đồng nghiệp của ông.

Một trong những người học trò ấy mới đây đã viết một bài báo bằng tiếng Pháp rất cảm động về thầy Nguyễn Đăng Hưng. Người học trò đó là Géry de Saxcé – Giáo sư, Phòng thí nghiệm cơ học Lille, trường Đại học Lille, Pháp. Bài viết được TS Châu Đình Thành, một học trò khác của GS Hưng dịch lại bằng tiếng Việt.

“Thầy Hưng là một người có lòng đam mê đặc biệt và luôn luôn bận rộn trong nghiên cứu khoa học. Thầy còn là một nhà yêu nước đáng kính phục. Tôi có cảm tưởng thầy có khả năng chuyển hóa nhiệt huyết của tuổi trẻ để hướng họ đến việc xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn”. Lời của GS Géry de Saxcé.

Bài báo viết: 17 năm qua (từ 1995 đến 2007), thầy dành gần phân nửa quĩ thời gian của mình đi đi về về giữa Bỉ và Việt Nam để góp phần đào tạo cho đất nước 400 thạc sĩ và 20 tiến sĩ có trình độ quốc tế. Thầy đã đưa rất nhiều học bổng của các trường đại học uy tín châu Âu về Việt Nam, ngặn chặn tình trạng chảy máu chất xám…

Người học trò Pháp còn biết được dự định thầm kín cuối đời của thầy mình, khi anh trích lời tâm sự của GS Nguyễn Đăng Hưng: “Tôi muốn dành phần còn lại của đời mình tiếp tục một số việc có ích để cuộc đời ý nghĩa hơn. Sau đó, tôi mong mỏi sống lại thuở ấu thơ bên dòng suối nhỏ, có nước chảy róc rách trong buổi trưa hè hay được thường xuyên nằm nghe trước khi chợp mắt, bản đàn bất tận phát ra từ thuở hoang sơ, tiếng rì rào của sóng biển ngày đêm vỗ về cát trắng…”

Phùng Nguyên

 

Thầy Christopher Jeffery: "May mắn nhất thế giới vì sang Việt Nam"

20/11/2011 15:34:16 (KhoaHoc DoiSong Online)

– Ở cuối dốc đường Bà Triệu (Hà Nội), ở một quán cà phê nhỏ cạnh Đại học Anh Quốc Việt Nam (British University Việt Nam – BUV), thường thấy một ông Tây cao, to, tóc bạc trắng – dù còn khá trẻ – ngồi nhâm nhi tách trà hoặc cốc cà phê buổi sáng. Sinh viên ra vào đều chào ông lễ phép, vui vẻ. Ông cũng chào lại.

Đó là thầy Christopher Jeffery, giám đốc học vụ của BUV, đến từ London, Anh.

Chúng tôi đã có một trò chuyện cởi mở với ông “thầy Tây” này, 48 tiếng trước kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11).

Điều 15 năm chưa hề biết đến

Hình ảnh ông thầy người Anh đang uống trà, cafe vỉa hè rất khác so với hình dung của nhiều người về một ông thầy Anh quốc khá là truyền thống. Không phải ông tạo ấn tượng với sinh viên đấy chứ?

(Cười) Chúng tôi là giáo viên nên phải nghiêm túc. Nhưng chúng tôi cũng là những con người bình thường thôi, đôi khi cũng phải linh động. Tôi thích những không gian bình thường giản di của Hà Nội, hơn nữa, sinh viên cũng sẽ nhìn chúng tôi gần gũi và thân thiện hơn thay vì chỉ gặp gỡ và giao tiếp với sinh viên trong phòng làm việc.

 

Thầy Chris
Thầy Christopher Jeffery trong Lễ tri ân của BUV tổ chức ngày 5/11 vừa rồi.


Nếu được sinh viên mời đi ăn tiệc (hoặc đi nhậu,ăn thịt chó chẳng hạn), ông có nhận lời không?

Họ cũng có mời tôi "go for drink” ở đâu đó. Nhưng tôi đến từ nền giáo dục Anh quốc truyền thống nên văn hóa của chúng tôi là có sự tách biệt nhất định giữa môi trường sư phạm và cuộc sống bên ngoài. Vì thế hầu hết là tôi “cảm ơn” và không nhận lời bất kỳ sinh viên nào.

 

Có khi nào ông nghĩ, nếu nhận lời, ông sẽ hiểu hơn về sinh viên Việt Nam? Ở Việt Nam, với bậc đại học, ra khỏi trường thì thầy giáo và sinh viên có thể là bạn?

 

BUV thường tổ chức những sự kiện, mời phụ huynh và sinh viên tới nói chuyện rất thân mật. Hàng ngày, tôi gặp và trao đổi với sinh viên rất nhiều. Vì thế, tôi không ra ngoài, tham gia tiệc tùng cùng các em nữa.

Hơn nữa, nếu tôi nhận lời một sinh viên có nghĩa tôi sẽ khó từ chối những lời mời khác. Điều đó là không thể đối với quỹ thời gian của tôi.

Một lý do tế nhị khác là, tôi đã khá mập rồi, nếu thường xuyên đi ăn uống với các em, chắc tôi sẽ không đi lọt cửa mất.

Ngày đầu tiên ông làm thầy giáo ở Việt Nam khác với London hay nước khác như thế nào?

Kỷ niệm đầu tiên về ngày 20/11 ở Việt Nam là năm ngoái, một tháng rưỡi sau khi tôi đến Việt Nam. Đối với tôi, đó là một ngày tuyệt vời. Sinh viên đã mang hoa tặng và chúc mừng giáo viên, điều mà 15 năm tôi dạy ở Anh chưa hề biết đến. Ở nước Anh, mọi người cho rằng, đi học là một điều hiển nhiên, bắt buộc và thầy giáo đương nhiên là người phải thực hiện nhiệm vụ dạy học. Nhưng ở đây, tôi thấy, mỗi học sinh đều trân trọng quyền và cơ hội được đi học của mình.

Tôi chưa được nhận sự trân trọng nghề giáo ở bất cứ nơi nào trên thế giới như ở VN. Đây là một ấn tượng đặc biệt của nhiều người khi ở VN, điều đó cho thấy người VN rất trân trọng nghề giáo và và những người làm nghề dạy học.

Thú vị vì sinh viên Việt Nam… hay hỏi!

Ấn tượng lớn nhất của ông về sinh viên Việt Nam là gì?

Là họ rất thông minh và tràn đầy năng lượng.

Sinh viên BUV học tập ngay tại Việt Nam nhưng phải học theo phong cách Anh. Có nghĩa là họ không chỉ là học mà là nghiên cứu, phải tự đọc sách, phân tích vấn đề và báo cáo cho giáo viên. Giáo viên chỉ đóng vai trò giám sát, tư vấn, chỉ ra các bạn đúng hay sai, làm thêm cái này cái kia chứ không phải chỉ giới hạn trong việc giảng dạy trên lớp nữa. Chúng tôi dạy cho các bạn cần phải học kỹ năng nghiên cứu, tìm hiểu và khám phá vấn đề.

Và tôi thấy các bạn SV VN rất có khả năng trong việc tiếp nhận phong cách giáo dục của Anh quốc và họ đã tận dụng mọi cơ hội để phát triển việc học của mình.

Hiện nay chúng tôi đang đào tạo ba ngành học, ngành tài chính ngân hàng của đại học London, ngành quản trị kinh doanh quốc tế và ngành quản trị Marketing của đại học Stafforshire. Tôi thấy, các bạn đều rất thông minh và sáng tạo. Đặc biệt, sinh viên ĐH London rất ham hiểu biết, các em lúc nào cũng cho chúng tôi thấy việc dạy ở trường như thế là chưa đủ, sách vở như vậy chưa đủ so với mức độ ham hiểu biết của các em. Các em luôn thể hiện mong muốn được học nhiều hơn. Các em cũng chia sẻ, ngoài học trên lớp, các em còn mong muốn tiếp xúc với những người đang thực sự làm trong ngành tài chính ngân hàng để học hỏi nhiều hơn từ thực tế.

Sinh viên đại học Staffordshire cũng khiến cho chúng tôi khá hài lòng. Bài thi của các em được gửi sang Anh chấm, được Hội đồng chấm thi của ĐH Stafforshire luôn đánh giá cao .

Điều bất ngờ và thú vị nhất của ông với sinh viên Việt Nam?

Tôi đã từng dạy ở một số nước, thấy nhiều sinh viên chỉ ngồi im nghe và cắm cúi ghi lại những gì giáo viên nói. Còn các bạn sinh viên ở BUV thì luôn sẵn sàng hỏi, mạnh dạn hỏi khi không hiểu vấn đề.

Ồ! Thực ra thì tôi thấy đặc điểm của học sinh VN là ngại và ít hỏi. Ông đã làm gì để cho họ mạnh dạn hỏi như vậy?

Thực ra, một hai tuần đầu, mới nhập học, sinh viên rất rụt rè, nhìn thấy thầy thậm chí còn tránh vì xấu hổ. Sau 2 tuần đầu, họ bắt đầu chào, vẫy tay, hello từ xa. Sau đó một thời gian, các bạn trở nên mạnh bạo trong lớp.

Tôi nghĩ, đây cũng là điều giáo dục cần hướng tới: làm cho học sinh muốn được biết thêm, một được hiểu thêm, muốn được nói lên suy nghĩ của mình, muốn đứng lên và thể hiện ý kiến của mình trong giờ học.

Bản thân tôi cũng thích những câu hỏi khó và sẵn sàng trả lời những câu hỏi khó.

Ở trường công, giáo viên sẵn sàng đuổi học sinh viên nếu họ phạm lỗi lớn. Trong trường hợp sinh viên BUV phạm lỗi nặng, ông xử lý thế nào khi mà bớt một người học có nghĩa là trường mất đi một nguồn tài chính không nhỏ? Tôi muốn hỏi rằng, có khó khăn không giữa việc bảo đảm được mục tiêu doanh thu và giữ gìn những chuẩn mực trong môi trường giáo dục như BUV?

Với chúng tôi, việc quan trọng nhất được đặt ra ngay từ đầu là chất lượng danh giá vàuy tín của trường. Dù bất cứ điều gì xảy ra cũng không được phạm vào điều đó. Tiền không phải là vấn đề quan trọng nhất.

Hội đồng quản trị của nhà trường có sự tham gia của đại sứ Anh tại Việt Nam, ngài Antony Stokes. Chúng tôi cũng mang trọng trách là phải trao học bổng mang tên Hoàng Tử Andrew của Vương Quốc Anh cho những học sinh Việt Nam. Những trọng trách này khiến chúng tôi không thể xa rời mục tiêu bảo đảm chất lượng và giữ gìn uy tín.

May mắn nhất thế giới vì sang Việt Nam

Trước khi sang Việt Nam, ông đã biết gì về đất nước của chúng tôi chưa? Mà vì sao ông chọn Việt Nam nhỉ?

Tại sao không? (Cười)

Tôi đã đi tới nhiều nước trên thế giới, các nước Châu Á, Trung Quốc. Tôi từng ở Malaysia 4-5 năm cùng với gia đình. Vì thế, tôi khá hiểu biết về châu Á và tôi thấy VN là mảnh đất của cơ hội. Tôi chỉ mất 10 phút để quyết định từ chức ở Anh để tới VN. Khi đó, đồng nghiệp của tôi ở London bảo bị điên rồi. Nhưng sau 1 năm ở đây, qua những câu chuyện tôi kể về BUV rằng sau một năm, BUV đã đạt được những gì, bạn bè và đồng nghiệp của tôi lại nói rằng tôi là người may mắn nhất thế giới.

Sắp tới BUV sẽ xây dựng khuôn viên chính của trường tại khu đô thị xanh Ecopark, trong tương lai có thể giảng dạy tới 10.000 sinh viên. Tôi thấy mình là người hiếm hoi có được cơ hội này.

Một ngày của ông diễn ra như thế nào?

Thực ra không ngày nào của tôi giống ngày nào cả. Một ngày của tôi có thể bắt đầu bằng việc nói chuyện trước 1000 sinh viên ở một trường cấp 3 nào đó vào 10 giờ sáng; rồi đến trường dạy trong vòng vài tiếng.

Sau đó có thể phỏng vấn một vài giáo viên, nhân viên mới, nói chuyện với sinh viên, gặp gỡ báo chí, đại sứ quán, chấm điểm, chụp ảnh, liên tục cười nói và cuối ngày thì rất mệt nhưng vẫn luôn mỉm cười.

Một việc tôi không thể nào bỏ qua trong một ngày là đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm vào lúc 5h sáng. Để ngắm Hà Nội.

Ông có muốn học tiếng Việt không?

Tôi rất muốn học tiếng Việt nhưng qua quá trình làm việc, tôi phát hiện ra tôi là một giáo viên rất tốt nhưng là một học trò rất tệ. Nếu như mà ai phải dạy tôi thì thật là tội nghiệp cho họ.

Nguyễn Lương Diệu An (thực hiện)

Check Also

“Công nghệ giáo dục” – nên hay không, làm sao xử lý?

Hồn Việt- 05 Tháng Mười 2018 8:48   Phần I – Vài phản biện cụ …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *