Những bài thơ trữ tình của nhà thơ Diễm Lệ.

Nhà thơ Lê thị Đỗ, bút danh là Diễm Lệ sinh năm 1956 quê quán ở Hà Nội. Hiện tại chị thường trú ở quận Ba Đình Hà Nội. Là cựu sinh viên du học tại Cộng hòa liên bang Đức. Chị làm việc tại bộ ngoại thương , hiện tại chị làm quản lý cho một công ty liên doanh Opera Business Centre J.V.CO.LTD, trụ sở tại Hà Nội. Là một doanh nghiệp Việt Nam liên doanh với nước ngoài, nhưng tâm hồn chị lại mênh mang thơ ca, mang đậm mầu sắc quê hương và tình người dân tộc. Chị là thành viên của Câu lạc bộ thơ Tổng Hợp Ba Miền và một số câu lạc bộ thơ khác trên cộng đồng mạng.

Xin trân trọng giới thiệu với quí vị và các bạn một chùm thơ của chị viết về tình yêu quê hương đất nước và tình yêu đôi lứa, trong những năm tháng chiến tranh và hòa bình . Có nhiều bài thơ trữ tình, ấn tượng của chị đã được nhà thơ, nghệ sĩ ngâm thơ Đào Vinh diễn ngâm rất thành công.

Nhà thơ Diễm Lệ

XUÂN VỀ GOM CHÚT NẮNG HỒNG TRAO DUYÊN

Ước mơ xum họp quây quần
Về cùng nhau đón mùa xuân nắng hồng
Đêm qua trận gió cuối đông
Mang vào nội nhớ hương đồng quê anh

Phải chăng là ngọn gió lành
Mang theo hương bưởi hương chanh ngọt ngào
Làm em dạ cứ xốn xao
Ước gì gom nắng gửi vào tặng anh

Xuân về hoa trái đầy cành
Nhìn đàn Én liệng trời xanh mơ màng
Ước gì thành gió bay sang
Mang theo cả ánh nắng vàng sưởi hong

Để đêm khuya được ấm lòng
Không còn đơn lẻ cô phòng mình ta
Ước thành hương bưởi bay xa
Thì thầm với gió rằng ta nhớ mình 

Hoa cau nở trắng vườn xinh
Nhớ anh em đứng một mình ngẩn ngơ
Đông tàn xuân ghép vần thơ
Người ơi về nhé nơi đây em chờ.


TÌNH THƯƠNG EM GỬI LẠI ANH 

Em cô y tá tiền phương 
Cùng anh chắc súng chiến trường xông pha 
Trường Sơn xẻ dọc ta qua 
Giữa bom đạn vẫn nở hoa nụ cười 

Thế là tác hợp duyên trời 
Em cô y tá anh người thương binh 
Gặp nhau hai đứa chúng mình 
Trong tình đồng chí có tình anh em 

Tình ta ngày một thân quen 
Từ nay anh đã có em gái rồi 
Thơ anh tiếng mẹ ru hời 
Ru em về với đất trời quê hương 

Mong anh chóng khỏi vết thương 
Cùng em chắc súng chiến trường có nhau 
Ngờ đâu giữa một đêm thâu 
Ai ngờ lũ giặc từ đâu tràn về 

Thế là chúng đốt làng quê 
Làm em thất lạc lối về tiền phương
Đơn vị xa lắm anh thương 
Rồi em trúng đạn vết thương máu đào

Máu em đỏ khắp chiến hào 
Em không kịp gửi lời chào anh ơi 
Thơ anh tiếng mẹ đưa nôi 
Vẫn ru em ngủ ở nơi vĩnh hằng.

HÀ NỘI NHỚ ANH 

Biết rằng anh ở xa quê
Long luôn khắc khoải muốn về anh ơi 
Châu âu vạn dặm trùng khơi 
Nghĩa tình sâu nặng đâu thời có quên 

Ro Na nay đã tràn lên
Toàn cầu thế giới và miền quê ta 
Thương anh đang ở xứ xa 
Điện về nhắc nhở Mẹ Cha đề phòng

Yêu miền quê Mẹ sáng trong
Cùng nhau chung sức đồng lòng vượt qua
Căm hờn vi rút CoNa
Vậy nên trai gái trẻ già chăm lo

Cũng nhau bảo vệ không cho 
Ro Na CoVid nó mò vào dân
Vệ sinh nhà cửa chuyên cần 
Bác Đam chỉ đạo muốn phần sát sao

Khẩu trang y tế đeo vào
Toàn dân đoàn kết phòng cao diệt trừ
Lời anh căn dặn trong thư
Nhà ta yêu nước từ từ làm theo

Dân ta dẫu có đói nghèo
Đảng và Chính Phủ dõi theo hàng ngày
Vẫn đang dang rộng vòng tay 
Đón đồng bào ở trời tây trở về 

Hàng ngày bác sĩ mai mê
Cứu người mắc bệnh không hề thờ ơ
Toàn dân cảm động vô bờ 
Biết bao thi sĩ làm thơ tặng người

Lời thơ thay vạn Hoa tươi
Bác Đam đã nở nụ cười trên môi
Toàn dân xúc động bồi hồi
Dịch tan con trẻ sánh đôi tới trường

Đón anh trở lại quê hương
Cùng nhau sánh bước tình thương dạt dào
Việt Nam khẩu hiệu hô cao
Quyết tâm đoàn kết giặc nào cũng thua

Trời xanh gió mát giao mùa
Thủ Đô anh lại vui đùa bên em
1/4/2020 

NỖI NHỚ NGƯỜI XA XỨ

Chiều trên biển em nhớ người xa xứ
Anh một mình vất vả sống xa quê 
Ở Châu Âu mong hết dịch sẽ về 
Dù vạn dặm trùng khơi anh vẫn nhớ 

Có những đêm nhìn trăng rằm trăn trở
Nghĩ về quê lòng xao xuyến bồi hồi
Anh một mình vất vả chốn xa xôi
Ôi nỗi nhớ người con xa tổ quốc

Giọt nước mắt không thể nào ngắn được
Thương dân làng từng bao bọc tuổi thơ
Có tình yêu nay vẫn đợi vẫn chờ 
Về góp sức chung tay ta chống dịch 

Lời anh nói chân tình và cảm kích 
Dù khó khăn luôn vững mạnh tinh thần
Nước mạnh giàu phải đoàn kết toàn dân
Thủ tướng gọi ta chung tay góp sức 

Lòng đoàn kết sẽ tạo thêm đọng lực
Quyết đẩy lùi dịch Covid-19 Ro Na 
Anh biết không tiếng mẹ của chúng ta 
Là ngọn lửa là tình yêu đất nước

Em vẫn biết lòng anh đang ao ước
Giúp quê nhà ngày sẽ phát triển lên
Bao năm rồi mà lòng chẳng thể quên 
Miền đất mẹ đang trên đà phát triển 

Nay vi rút đang tràn lan gây biến
Làm hoang mang cả thế giới toàn cầu
Thật tự hào Việt Nam lại đứng đầu
Đập Co Vít cứu người trong hoạn nạn

Phòng chống bệnh không lây lan phát tán
Hết dịch rồi đón anh trở lại quê 
Bến đò xưa em luôn đợi anh về
Dòng sông mãi in hinh người xa vắng 

CHẲNG DẠI GÌ ANH VÍ BIỂN VỚI EM

Mặt biển kia có lúc cũng chồng chành
Từng cơn sóng xô nhanh vào bờ cát
Gió thổi nhẹ biển ngày đêm dào dạt
Như tình anh đứng trước biển chiêu nay 

Ta cách xa đã bao tháng bao ngày
Lòng suy nghĩ những ngày anh xa vắng 
Em như biển dọi theo thuyền đằng dẵng
Ôm mối tình sâu lắng vẫn thủy chung

Có đôi khi anh như sóng bập bùng
Cứ dẫn giữ làm tung bờ cắt trắng
Như bờ bến em hi sinh thầm lặng 
Có khác nào như lòng biển rộng đâu 

Anh yêu em từ cái thuở ban đầu
Nguyện trọn kiếp mình tròn câu đạo ngại
Giữa biển rộng thuyền anh chắc tay lái
Trọn kiếp đời mình mãi mãi bên nhau

Mặt biển kia dù lấp lánh muôn màu
Sao sánh được những nội sầu em chịu
Trái tim vỡ khi nhìn anh dan díu
Tựa cánh buồm vui gió lạc bên mơ

Vẫn từng đêm em khắc khoải đợi chờ
Như bến cũ hàng đêm em ngóng đợi
Mong gió lặng thuyền về trong nắng mới
Lại vui vầy nghe biển hát tình ca

Biển ngàn năm con sóng bạc chẳng già
Anh chẳng muốn ví em là biển cả
Nhìn quen thuộc những mãi là xa lạ
Chẳng dại gì anh ví biển là em.

YẼU ANH LÍNH MANG QUÂN HÀM XANH

Hậu phương em cứ chờ hoài 
Lá thư em viết nắng mai hương Đồng 
Anh ơi anh có biết không 
Quê hương vào gặt em mong anh về

Nắng vang trải khắp trièn đê
Anh đi mang cả lời thề thuỷ chung 
Biên cương sương xuống lạnh lùng 
Một mình anh đứng giữa canh bàu trời 

Canh ba đã sắp qua rồi 
Mà sao vẫn thấy bóng người áo xanh 
Nhìn anh đứng gác tháu đêm 
Tóc anh đã điểm trắng đen một thời 

Gió về rét lắm anh ơi 
Thương anh đứng gác bầu trời biên cương 
Mong anh nghĩa vụ hoàn thành 
Vững vàng tay súng để nhanh trở về 

Cùng em dạo bước đồng quê
Ngắm đồng lúa chín mà mê anh à 
Thương anh em đảm việc nhà 
Mẹ già, cùng các con ta vui vầy 

Biên cương em sẽ lên chơi 
Thăm anh đứng gác bầu trời bao la
Biên cương nơi ấy là nhà 
Hết leo dốc đứng lại về bản thôn 

Hàng ngày em vẫn bảo con 
Cố mà học tập hiểu thêm bản đồ 
Việt Nam nước của chúng ta 
Anh dũng chiến đấu quyết thà hy sinh 

Không cho bành trướng sang mình 
Để cho đất nước yên bình ấm no 
Hậu phương em đợi em chờ 
Anh về ghép lại câu thơ nối vần.

THĂM LẠI ĐỒ SƠN

Nghe như gió nói thầm thì
Nhớ em anh đến hay vì Đồ Sơn
Đông về gió lạnh từng cơn
Sống xô bờ cát như hờn dỗi ai

Thời gian tình chẳng nhạt phai
Nhớ cành hoa tím anh cài tóc mây
Không tròn nguyện ước xum vầy
Mình anh lẻ bước về đây lệ sầu

Thương em nghĩa nặng tình sâu
Hi sinh vì nước bạc đầu vân thương
Em là cô gái mở đường
Hi sinh bảo vệ quê hương yên lành

Chiều nay mặt biển trong xanh
Chiều nay lẻ bước mình anh nơi này
Đồi Thông nhìn khói hương bay
Gió vờn khe lá cay cay mắt huyền

Ngoài khơi thấp thoáng con thuyền
Từng đôi chim trắng trao duyên gợi tình
Anh thầm nhớ nụ cười xinh
Bên em thủa ấy chúng mình dạo chơi

Đồ Sơn nay đẹp tuyệt vời
Mộ em nằm đó trời ơi lanh lùng
Hương Trầm khói tỏa không trung
Thắp lên sưởi ấm hoà cùng hồn em.

XUÂN VỀ

Xuân về mưa bay bay 
Làng mình đang mở hội
Gió nhè nhẹ bay tới 
Nhẹ nhàng bước chân đi 

Vào sân đinh nghe hát
Tiếng trống chèo ròn vang
Tà áo dài thôn nữ
Nhìn thật giống nàng tiên

Có rất nhiều người xem
Ánh mắt nhìn dịu êm 
Làm em đây xấu hổ
Người con gái quê mùa

Trời đang độ xuân về 
Ánh nắng vàng chiếu tới
Lòng em đây bối rối
Thẹn thùng bên cạnh anh

Hội làng vẫn chưa tan
Nhìn nụ cười của em
Lòng tràn đầy yêu thương 
Nhớ về nơi trẩy hội 

Những trò trơi vui nhộn 
Làm má em ửng hồng 
Duyên ơi thật là duyên
Đúng là ngày trẩy hội 

Ộ kìa đôi bướm lượn
Trên bàu trời sáng trong 
Khi trấy hội vừa xong 
Làng em lại ra đồng

Thi nhau cày và cấy
Miếng trầu têm vôi mời
Thắm nghĩa tình thủy chung
Khi mặt trời đã xế

Hội làng tiếng trống vang
Rủ nhau ra sân đình 
Cùng nhau làm công chúa
Bên hoàng tử chung tình


TÌNH THƯƠNG EM GỬI LẠI ANH 

Em là cô gái xung phong
Cùng anh chắc súng chiến trường xong pha 
Trường Sơn sẻ dọc ta qua 
Giữa bom đạn vẫn nở hoa nụ cười 

Hiểm nguy mà vẫn xinh tươi
Quyết tâm mở lối kịp thời thông xe
Quản chi mưa bão nắng hè
Vẫn luôn ca hát người nghe si tình

Chúng em lòng quyết hy sinh 
Ra đi mang cả bóng hình quê hương
Quân thù reo dắt đau thương 
Đạn bom chúng thả chẵn đường anh qua 

Quyết tâm bảo vệ nước nhà
Cùng nhau đánh giặc chúng ta một lòng
Nhớ đêm trăng sáng trời trong
Máy bay lặng tiếng chúng mình bên nhau

Ta bàn tính chuyện mai sau
Hoà bình anh sẽ câu trầu cưới em
Nhìn em đất bụi lấm lem
Khi tia pháo sáng mới xem rõ ràng

Thế rồi được lệnh truyền sang
Xe anh nổ máy ngụy trang đi vào
Trương sơn bom đạn thét gào
Đường em vừa lập bị đào xới tung

Nhìn lên đồi núi điệp trùng 
Khói bom lan tỏa không trung mây mờ
Nào ai biết được chữ ngờ
Máy bay rải thảm mấy giờ trên không

Em đi vào giữa mùa đông
Mảnh bom xuyên trúng máu hồng tuôn rơi
Thư chưa kịp gởi em ơi
Bao nhiêu nỗi nhớ với lời yêu thương

Hi sinh bảo vệ cung đường
Xe anh vượt tuyến chiến trường chờ mong
Hi sinh khi tuổi xuân hồng
Anh về tìm lại mà không thấy người

Chị nghe thấy tiếng em cười
Trong lòng đất mẹ xanh tươi vĩnh hằng
Hồn trinh đẹp tựa khuôn trăng
Để anh thương nhớ giá băng trọn đời

Hoà bình đẹp lắm em ơi
Anh về thắp nến hương thời nhớ em .
13/4 /2020




CHỢ XƯA

Cảnh nghèo đi chợ tết xưa 
Đông vui tấp nập bán mua thiếu hàng
Mặc cho bom đạn rên vang
Chợ phiên cứ mở bán hàng vẫn vui 

Bao nhiêu khó nhọc đẩy lùi
Trầu cay trà chát ông tui mời chào
Thuốc lào anh cứ rít vao
Em nghe thổn thức nao nao trong lòng

Chợ trưa mỗi lúc thêm đông
Rau kia em bán nhà trồng non xanh 
Đông hồ đẹp những bức tranh 
Hàng gà hàng thịt dưa hành dành mua 

Trẻ con thì vẫn nô đùa
Mong mẹ đi chợ về mua áo quần 
Vui mừng ngày tểt đón xuân 
Chỉ momg yên súng quầy quần bên nhau

Ông đồ bán chữ tô màu
Chợ xuân người trứớc người sau ồn aò
Máy bay mà có tiến vaò
Dân quân giương súng bắn nhào máy bay

NHỚ MẸ XƯA

Nhớ xưa mẹ cấy trên đồng
Ao nâu vá chịt lưng còng tay run
Trời thì vẫn đổ mưa phùn
Bàn chân mẹ lội dưới bùn lấm lem

Bây giờ nhà đẹp buông rèm
Lòng càng nhớ mẹ thương em buổi nào
Mùa hè đêm ngắm ngàn sao
Mùa đông mưa dột, nước ào như khe 

Rạ rơm chẳng đủ mà che
Cơm thi khoai trộn ăn dè cá kho
Ngày ngày mẹ vẫn chăm lo
Hái rau má độn cho no cả nhà

Mùa gặt đồng rất là xa
Rạ rơm mẹ gánh về nhà để phơi
Cầu trời đừng đổ mưa rơi
Rơm khô làm ổ người ơi thầy mền

Tối về mẹ lại nằm bên
Vuốt tóc con trẻ lơn lên từng ngày
Bây giờ nhà của đổi thay
Ước gì có mẹ hàng ngày hát ru
À ơi gió mát mùa thu
Mẹ ôm con ngủ tiếng ru ngọt ngào

Ước gì trở lại ngày nao
Lời ru mẹ hát con vào giấc say
Lời ru theo tháng theo ngày
Theo con đi mãi đến nay vẫn nồng.

ANH LÀ LÍNH ĐẢO

Đảo xa anh cứ chờ hoài
Cánh thư em viết nắng mai hương đồng
Hôm nay em có thấy không
Nghe tin vào gặt anh mong được về 

Nắng vàng rải khắp triền đê
Anh đi mang cả câu thề thủy chung
Trường sa sương xuống lạnh lùng
Nơi vùng biển đảo muốn trùng sóng xô

Anh đi giữ vững cơ đồ
Biết rằng em đợi héo khô xuân thì 
Ước thành ngọn gió bay đi
Đến bên chia sẻ những gì cùng anh

Mong anh nghĩa vụ hoàn thành
Vững vàng tay súng để nhanh trở về
Cùng em dạo bước đường quê
Ngắm đồng lúa chín mà mê anh à

Bây giờ dẫu có cách xa
Nhưng mà ta mãi vẫn là của nhau
Biết rằng chưa có trầu cau
Biết em e ngại sáng giàu đắn đo
Nhưng mà bến mãi đợi đò
Mong em đừng chớ sầu lo đủ đường

Anh đi giữ biển quê hương
Mong em vững dạ hậu phương gắng chờ
Mình về ghép lại vần thơ
Thưa Cha thưa Mẹ được giờ nên duyên.

NỖI SẦU VỌNG PHU

Chàng đi biền biệt đã lâu
Ở nhà đã mấy mùa cau em chờ
Sớm ngày ra ngẩn vào ngơ
Nhờ con chim nhạn đem thơ gửi người

Sao chàng biền biệt chàng ơi
Để lòng thiếp đã cạn lời khóc than
Đông về tuyệt phủ ngập tràn
Thắp hương cầu nguyện bình an cho chồng

Hết xuân rồi hạ sang đông
Ôm con thơ đứng chờ chồng ngóng trông
Chắc chàng lạc giữa biển Đông
Hay chàng đổi dạ thay lòng hết thương

Bởi vì phơi nắng dầm sương
Mà nay thiệp đã má hường nhạt phai
Không còn nhụy Thắm hương mai
Cho nên chàng đã bên ai mặn nồng

Chàng ơi chàng có biết không 
Sớm hôm vất vả ngoài đồng nắng mưa
Thương con mẹ hát đò đưa
Thương chàng chài lưới cá trưa quên giờ

Đêm qua thiếp đã nằm mơ
Chàng đi cứu nước Phất cờ xung phong
Vậy là chàng bận việc công
Thương con thương vợ mà không được về

Thiếp đây nguyễn giữ câu thề
Thủy chung ôm trọn phu thê một lòng
Dẫu thành đá vẫn đợi trong
Than ôi số phận bất công thế trời

Lấy nhầm em gái lễ rơi
Người thì biệt xứ xa rời quê hương
Người thì lệ buốt đêm trường
Vọng phu hóa đá mà thương đời đời


TẠI BỞI CHIẾN TRANH

Nhìn hoa Ban mà dạ lại úa nhàu
Khơi nỗi nhớ đến mùa xuân năm cũ
Ngày ra trận lời yêu thương nhắn nhủ
Giải phóng về em sẽ đợi chờ anh

Màu hoa ban mãi tím trắng trên cành
Vẫn đua nở qua bao mùa xuân mới 
Bao thư gửi quê hương em ngóng đợi
Mà người đi sao biền biệt chẳng về

Cha mẹ già lòng dạ cứ ủ ê
Thương con gái đã xuân thì quá lứa
Bao người đến lòng khước từ lần nữa
Như màu ban em chung thủy đợi chờ

Bao năm rồi lòng chờ đợi vần thơ
Nghe tin báo mà hồn em chết lịm
Anh ngã xuống khi mùa hoa ban tím
Đã hi sinh rất anh dũng kiên cường

Em nuốt lệ chôn kín nhưng yêu thương
Vì cha mẹ thuận lòng người mối lái
Nào đâu phải em quên đi đao ngãi
Bội lời thề tham phú bước sang ngang

Bởi chiến tranh khiến đôi lứa lỡ làng
Anh trở lại khi mái đầu đã bạc
Đàn trẻ nhỏ ra khoanh tay chào bác
Chiến tranh mà đành chấp nhận thôi anh.

MƯA XUÂN HOA ĐÀO

Mưa xuân bắc nối nhịp cầu
Mát như sữa mẹ buổi đầu nuôi con 
Bích đào màu đẹp tựa son
Như đôi môi đỏ tươi giòn giai nhân

Mỗi năm Xuân đến một lần
Mai vàng đào thắm muôn phần đẹp hơn 
Xuân về đông cứ giận hờn
Dư âm để lại là cơn mưa phùn

Ngoài đồng mạ mới lun phun
Mẹ thời đi cấy rét run cả người
Xuân về cây trái tốt tươi
Xuân về cô gái vui cười mắt nai

Trà thơm uớp nụ hoa nhài
Em đem mời bạn sương mai đã mờ
Làm anh viết vội vần thơ
Ra đầu ngõ đứng thẩn thờ đợi em

Gió đưa hương bưởi qua rèm
Gió sang đùa dỡn tóc em bềnh bồng
Gió đùa đào nở bên sông
Gió đưa tiếng sáo phiêu bồng mây xanh

Đàn chim nhảy nhót chuyền cành
Đồng quê như một bức tranh muôn màu
Mưa về tắm mát hàng cau
Mưa như duyên nợ trước sau cùng đào

Mai này mưa tạnh trời sao
Xuân qua hạ đến hoa đào còn đâu
Mưa xuân như nối nhịp cầu
Mỗi năm Xuân đến tròn câu xum vầy.


CHUYỆN TÌNH TRỌNG THỦY MỴ CHÂU

Ngàn năm thể sự đổi thay
Nhưng câu chuyện cũ bao ngày khắc tên
Ai dù xa cũng muốn lên
Cổ loa nơi ấy thăm đền Mỵ Châu

Thương người mỹ nữ mất đầu
Nội đau máu chảy biết đâu mà lường 
Cũng vì bảo vệ quê hương
Mỵ Châu Trọng Thủy hai đường lia xa

Có ai hiểu thấu Vua Cha
Khi buộng kiếm xử tình ta vì chàng
Từ đây lịch sử sang trang
Từ đây thiếp phải lìa chàng chẳng oan

Mỵ Châu công chúa hiền ngoan
Kết duyên Trọng Thủy phượng loan chẳng ngờ
Ai làm dang dở vần thơ
Để cho nhân thế đến giờ vẫn đau
My Châu bức tượng không đầu
Con chàng Trọng Thuỷ giếng sâu gieo mình.

BẢN LÀNG THƯƠNG EM

(Hoạ theo bài thơ em là cô giáo công an)

Dập dìu én đón xuân sang
Đón em về với Bản làng quê anh
Chập trùng đồi núi loanh quanh
Chưa quen em đã có anh dẫn đường

Ngày ngày sau buổi tới trường
Lại cùng anh ngắm xứ Mường đẹp sao
Mây hồng chờ núi lên cao
Thác tung bọt trắng khát khao đôi bờ

Đợi khi buổi học hết giờ
Mẹ ra đầu ngõ …đợi chờ thành quen
Rượu cần mẹ thả thêm men
Đợi ngày tháng đẹp đón em về nhà

Tối cùng làng bản hát ca
Bập bùng bếp lửa ngân nga tiếng khèn
Để rồi say đắm lời then
Yêu đàn em nhỏ thân quen tới trường

Nhớ lần anh ngỏ lời thương
Bằng khèn môi thổi vấn vương buổi đầu
Dây tình ái gỡ được đâu
Thế là em đã làm dâu xứ Mường

 TÌNH NGHĨA

Càng ngày càng thấy thân quen
Hình như anh đã bị em bỏ bùa
Ta như thấy gió chuyển mùa
Để em nay lại lên chùa cầu kinh
Để cho làn gió chuyển mình
Thổi vào mát lạnh thắm tình đôi ta
Và nay tình nghĩa mặn mà
Gợi lên nỗi nhớ lúc xa, lúc gần
Bao ngày trăn trở phân vân
Mỗi khi làn gió tình ân nhuộm màu
Biết rằng không thể nối cầu
Nhưng em vẫn cứ buông câu thả tình

 LỠ HẸN

Xuân qua hè đã đến rồi
Mình em lẻ bóng đơn côi mịt mờ
Trời Tây có biết đêm mơ
Lòng buồn ngắm cảnh sương chờ đợi ai
Hồ Tây sóng nhẹ đêm dài
Những hàng liễu rủ nhắc hoài tình thương
Em đang thơ thẩn trên đường
Thì thầm với gió canh trường bao la
Gió ơi gió nhắn giúp ta
Hồ Tây vẫn đợi tin xa người tình .


THẮM TÌNH HƯƠNG QUÊ

 Ai về qua đất Đông Anh
Cổ Loa nơi ấy đền Thành Mỵ Châu
Đi xuôi về đất Làng Bầu ( xã Kim Chung )
Đàn cò bay lượn trắng phau trên đồng
 Mùa này lúa đã trổ bông
Ngắm đồng xanh mát mà không muốn về
Quê em có những con đê
Ôm quanh đồng lúa miền quê Yên bình
 Lúa ơi cho gửi chút tình
Em yêu đồng lúa làng mình hương quê
Hàng ngày em sẽ đi về
Ra đồng ngắm lúa ngắm Đê Sông Hồng
Dự án nay đã sắp xong
Trường học con trẻ đang mong từng ngày
Quê em nay đã đổi thay
Nông dân phấn khởi hăng say làm mùa
Chiều về lũ trẻ vui đùa
Thả diều bay lượn gió lùa cùng mây
Xa xa thấp thoáng hàng cây
Những cô thiếu nữ tóc mây gợi tình
Hôm nay trời đẹp thanh minh
 Đường làng rộng mở ta mình về chơi
Thăm cha thăm mẹ yêu đời
Dịch nay đã biến về nơi suối vàng
Để em chào đón hè sang
Ve kêu Phượng nở vẻ vang cho đời
Sân đình rộn tiếng trống mời
Hội Làng đã mở Vui chơi đón hè
Hát chèo vui lắm người nghe
Liên anh liền chị áo the quần chùng
Người ơi hay đến vui chung
Đập tan CoVid ta cùng hát ca.