Lươn và các chuyện cũ trong báo Hội

Lươn

Cuối mùa xuân vừa qua, tôi có dịp đến lại Boscastle Cornwall, tây nam nước Anh. Tôi yêu cái làng nhỏ bé này vì nó còn giữ nguyên cái vẻ làng mạc thôn quê hằng ít thấy ở thế giới công nghiệp hoá này. Đứng ở phía trên làng nhìn xuống dốc là núi non trùng điệp, cây cối xanh rì mà vẫn nghe tiếng rì rầm của sóng vỗ ngoài biển khơi, vì làng ngay bờ biển có bến cảng với những lúc nước xuống triều lên. Vào quán ăn ở đây thấy rất nhiều món tôm cua cá biển nhưng mỗi lần xuống đến đây tôi lại đi tìm trại cá hồi, cá nước ngọt nuôi ở những dòng suối ngăn lại thành trại cá.

Đến đây không phải chỉ mua cá, đến để ngửi lại mùi chài lưới ở vệ sông Hồng, sông Đáy của ta ở Việt Nam … và đến đây không phải chỉ mua cá, mua được cả lươn ở đây. Thấy tôi, ông chủ trại cá nói ngay “Trại tôi hết lươn rồi. Mai kia chị đến tôi sẽ có lươn cho chị”.

Hai ngày sau tôi quay lại, không thấy ông chủ trại cá đâu, hỏi một cậu bé, nó nói, “À lươn ấy à, có đấy, có một con. Để tôi vào lấy cho chị”. Tôi vô cùng thất vọng, nghĩ bụng một con thì tôi đến làm gì, chả bõ công. Trước đó tôi đã có bao nhiêu kế hoạch: nào cháo lươn, miến lươn, lẩu lươn, om lươn… Tôi đã có ít rau thì là tìm mãi mới mua được. Hành đã mua, chưa phi mà đã thấy mùi thơm ỏm tỏi cả rồi, chỉ vì nghĩ đến lươn… Chả lẽ lại quay đi, thôi thì vào lấy cái con lươn ấy cho đỡ phụ lòng người ta. Cái tủ lạnh để mở, cậu bé ấy nói “Đấy, con lươn đấy”. Tôi chẳng nhìn thấy cái gì là lươn cả, mà cũng chẳng thiết đảo mắt tìm kiếm làm gì cái con lươn ranh ấy. Đã bảo vào cho đỡ mất lòng mà. Cậu bé lại gặng hỏi: “Chị đã thấy chưa ?” trong khi nó đi lục lọi cái gì trong góc nhà. Tôi nói “chưa”. Nó chỉ vào một cái ngăn đầu tiên của tủ lạnh, một khối gì đen đen đầy kín khay.

“Chao ôi, con lươn”. Nó lôi ra mà tôi phát rùng mình. Con lươn dài khoảng l mét, nặng 14 pounds, nhìn cái mặt, cái đầu nó mới gớm ghiếc chứ. Tôi trả tiền, khoảng 11 bảng gì đó. Xách ra xe mà thấy lạnh người vì cái khối lươn khiếp đảm ấy.

Thế là giấc mơ miến lươn, cháo lươn … đã thành sự thật và thêm mấy khúc lươn to để trong tủ đá dễ dàng. Chỉ có điều tôi không kiếm được rau dăm cho miến lươn, lá lốt để om lươn, cái hương vị Việt Nam tưởng như nhỏ bé ấy mà mấy ai đã có được.

TUYẾT   MAI

Thơ

HƯƠNG THẦM
Cửa sổ hai nhà cuối phố

 Không hiểu vì sao không khép bao giờ

 Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp

 Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa

 

Giấu một chùm hoa trong chiếc khăn tay

 Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm

 Bên ấy ngày mai có người đi xa

 

Họ ngồi yên chẳng biết nói năng chi

 Mắt chợt nhìn nhau rồi lại quay đi

 Nào ai đã một lần dám nói!

 Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối

 

Anh không dám xin, cô gái chẳng dám trao

 Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao

 Không giấu được cứ bay dịu nhẹ

 

Cô gái như chùm hoa lặng lẽ

 Nhờ hương thầm nói hộ tình yêu

 Anh vô tình anh chẳng biết điều

 Tôi đã đến với anh rồi đấy!

 

Rồi theo từng hơi thở của anh

 Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực

 Anh lên đường hương sẽ đi theo khắp

 

Họ chia tay vẫn chẳng nói điều gì

 Mà hương thầm thơm mãi bước người đi.

 

Phạm Thị Thanh Nhàn

 

THÁNG NĂM DÀI

 

Ngày lễ hay ngày thường

 Chủ nhật hay thứ hai

 Ngày nay hay ngày mai

 Ngày nào thì cũng vậy

 Bốn bức tường vây chặt

 Chỉ thấy tháng năm dài.

 

Dài như muà đông

 Dài như mùa thu

 Dài như mùa hạ

 Dài như mùa xuân

 Mùa nào thì cũng vậy

 Bốn bức tường vây chặt

 Chỉ thấy tháng năm dài.

 

Dài trong nhớ nhung

 Dài trong sầu thương

 Dài trong cô đơn

 Dài trong bốn bức tường.

 

Hoa Quỳnh

 

Thơ Vui

 

Cô đào chiếu bóng nổi danh Elizabeth Taylor, 59 tuổi, vừa mới bước đi bước nữa, và người chồng thứ 8 này của “cụ” Taylor là một công nhân xây cất tên Larry Fortensky, 39 tuổi, cũng đã từng hai đời vợ. Đám cưới thật linh đình, mời tới 223 thực khách, tổn phí sơ sơ có 2 triệu đô. Trong đám thực khách có cả hai cựu tổng thống Mỹ là ông Ronald Reagan và ông Gerald Ford nên an ninh vô cùng chặt chẽ. An ninh càng phải chặt chẽ hơn nữa vì trong đám khách mời của phía nhà giai có vài tay đã từng có án tích như ăn cướp có vũ khí, xử dụng ma túy, say rượu lái xe cán chết người, đánh lại cảnh sát… Riêng chú rể cũng đã ngồi nhà đá ít ngày về tội say rượu lái xe và có mang ma túy trong người. Đôi trai tài gái sắc này gập nhau và đem lòng thương yêu nhau khi cùng cai rượu trong một bệnh viện chữa người ghiền rượu. Có kẻ thối mồm cho rằng “cụ” Taylor làm đám cưới linh đình với một gã đã từng chung sống với “cụ” trong ba năm không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi “cụ” đang ra sức “lăng-xê”  một loại nước hoa giá có 3OO đô một lọ nhỏ tí xíu. Đúng là chuyện Mỹ: Cái gì cũng là business cả!

 

Bà già đi chợ Cầu Đông

 Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng

 Thầy bói gieo quẻ nói rằng

 Lợi thì có lợi song răng chẳng còn.

 

Nhưng đấy là chuyện ngày xưa người mình còn cổ hủ mới đem chuyện mấy bà già móm mém mà còn động cỡn muốn lấy chồng ra để chế riễu. Ngày nay là thời đại văn minh, lại còn đổi mới nữa, nên những chuyện như cụ Elizabeth Taylor, 59 tuổi, làm đám cưới dềnh dang vời một anh chàng 39 tuổi không có gì là bất bình thường.

Sau khi mấy tờ báo mắc bẫy cụ làm quảng cáo không công cho đám cuới của cụ – tức là làm quảng cáo không công cho nước hoa của cụ

– thì Tiến tôi nhận được thư của một nữ độc giả cậy đăng bài thơ KIẾM CHỒNG của một bà lão 6O. Nghĩ rằng thời buổi đổi mới không thể thiếu tự do ngôn luận nên xin đăng nguyên văn bài thơ, không kiểm duyệt.

 

BÀ LÃO 6O KIẾM CHỒNG

 

Thiếp tôi tuổi mới sáu mươi

 Răng thời chửa rụng mắt thời còn tinh

 Tóc kia điểm bạc hữu tình

 Vú kia sửa lại giống hình hỏa sơn

 Mông tròn đít bự chân giang

 Thiếp tôi vẫn xứng giao hoan anh hùng

 Nào ai muốn đọ sức cùng

 Bảng vàng nhất định hồng nhan chiếm phần.

 

CHÂM SỸ TIẾN

 

Truyện ngắn – CHAI RƯỢU CŨ

 

– Anh có uống rượu whisky không ?

 Cho là chú em rể tôi

 nói giỡn, tôi cũng nói đùa lại :

 – Whisky hả ? Được có whisky uống thì nhất rồi còn gì!

 Chú ta hóm hỉnh nhìn tôi, miệng mỉm cười bí mật rồi bỏ vào

nhà trong.

 Mấy người còn lại tiếp tục hỏi chuyện tôi về đời sống ở Anh.

 Chả là tôi vừa mới từ Luân Đôn về tới đây chưa đầy hai tiếng đồng

hồ sau gần mười năm xa cách quê hương và những người thân.

 – Chắc là ở bên ấy anh tha hồ uống rượu tây ? Một chú em hỏi tôi.

 – Rượu thì có nhiều thật đấy, nhưng sự thật là anh lại uống ít

hơn hồi còn ở trong nước.

 – Sao kỳ lạ vậy anh ? Một chú em khác hỏi.

 – Cũng chẳng có gì lạ lắm đâu! Rượu ở bên ấy cũng vẫn đắt như

thường so với mọi khoản chi tiêu khác. Mặt khác, uống rượu phải

có bạn cùng uống mới vui chứ uông một mình thì buồn lắm. Mà kiếm

được bạn để cùng uống với mình ở nước ngoài không phải là dễ.

 – Thế gần chỗ anh ở không có người Việt Nam ư ?

 – Có chứ, nhưng người mình sang bên ấy cũng thay đổi nhiều. Nhiều

người mới sang được ít lâu đã bỏ rượu và thuốc.

 – Chúng em cứ nghĩ là người mình sang được tới bên ấy thì sẽ phải

uống rượu và hút thuốc nhiều hơn … cho bõ thèm.

 – Lý là như vậy, nhưng sự thực lại không phải vậy. Đành rằng có

người sang được tới bên ấy thì uống rượu, hút thuốc nhiều hơn và

còn hưởng thụ nhiều thú khác hơn nữa, nhưng số người bỏ rượu và

thuốc cũng không phải ít. Một phần vì giá rượu và thuốc vẫn đắt,

phần khác vì họ muốn giữ gìn sức khoẻ, và cũng có phần vì uống

rượu và hút thuốc không còn “le” nữa nên cũng kém ngon.

 Mấy chú em nhìn tôi tỏ ý không hiểu. Tôi phải giải thích

thêm:

 – Chẳng hạn như ở đây các chú có một gói ba số 5 bỏ trong túi áo

sơ-mi. Oai lắm! Khi các chú móc gói thuốc ra, moi một điếu châm

hút là tất cả mọi người chung quanh đều nhìn các chú với vẻ thèm

thuồng pha chút niềm ganh tị nữa. Thế là tự nhiên điếu thuốc của

chú tăng hẳn giá trị lên, thơm ngon một cách kỳ lạ. Nhưng ở bên

ấy thì không. Chú hút thứ thuốc gì cũng chẳng ai thèm nhìn. Những

người không thích hút thuốc còn nhăn mặt khó chịu nữa khi các chú

hút trước mặt họ. Có người còn bảo thẳng chú hãy giập tắt điếu

thuốc đi vì khói thuốc của chú làm hại sức khỏe của họ.

 Nói đến đây tôi sực nhớ đến chuyện một người bà con mới sang

Canada đoàn tụ với con gái và con rể hồi năm ngoái. Trong lá thư

đầu tiên của anh ta gửi sang cho tôi ở Luân Đôn, anh ta đã than

thở rồi.

 – À, các chú còn nhớ anh Nam không ?

 – Có chứ, hai vợ chồng anh ấy vừa mới sang Canada hồi năm ngoái.

 – Phải rồi, sang để đoàn tụ với con gái và con rể. Các chú còn lạ

gì ở Việt Nam anh Nam nghiện thuốc lá nặng đến như thế nào. Hút

liên tục, tàn vẩy khắp nhà. Mới tới Canada, mấy người quen đem

đến biếu anh ấy mấy tút Pall Mall là thứ thuốc anh ấy vẫn thích

hút hồi còn ở trong nước. Ngày anh ấy bóc gói thuốc đầu tiên tính

châm lửa hút thì đứa con gái mở ngay cánh cửa thông ra ngoài vườn

và nói : “Bố có muốn hút thuốc thì ra ngoài này mà hút. Hút trong

nhà kín bưng, khói thuốc bám vào tường hôi lắm. Nhà còn có cháu

nhỏ, hại cho sức khoẻ của nó nữa”. Thế là anh Nam đành phải đứng

lên đi ra ngoài vườn. Lúc ấy vào giáp Noel, tuyết phủ ngập vườn.

Anh ấy đứng co ro dưới trời mưa tuyết, rít mấy hơi thuốc lá mà

nước mắt ứa ra.

 – Em mà có đứa con như thế thì em đem chôn sống! Một chú em tôi

nói.

 Tôi cười :

 – Ở đây thì các chú nói vậy, nhưng ở nước ngoài thì người ta nghĩ

khác. Chẳng hạn như rượu tây. Nếu các chú có một chai rượu tây,

như Johny Walker chẳng hạn thì có khi các chú chỉ để bầy cảnh chứ

không dám đem ra uống. Ở bên ấy thì khác, rượu là để uống chứ

không phải để bầy cảnh.

 – Thế sao anh nói là người mình uống ít đi và có người còn bỏ hẳn?

 – Đúng vậy, vì uống rượu tây ở bên ấy là chuyện quá thường, không

còn “le” nữa nên uống vào không còn hương vị thơm ngon như ở bên

này. Mặt khác, rượu tây còn đắt tiền, lại hại sức khoẻ, uống say

lái xe còn bị cảnh sát phạt và có khi bị tước luôn bằng lái xe.

Cái xe bên ấy là cái chân, không có xe là hết làm ăn nên hầu như

nhà nào cũng có xe.

 – Còn ở đây thì chỉ có triệu phú, tỉ phú hay cán bộ cỡ gộc mới có

xe riêng thôi.

 – Các chú đừng so sánh nước mình với nước người ta. Mỗi nước có

một lối sống khác nhau, nhu cầu khác nhau, vui buồn khác nhau. Có

rất nhiều người mình ở bên Anh đã nhịn ăn, hay ăn thật ít đi. Họ

bỏ cả cà-phê, nước trà, cữ ăn đường và các đồ ngọt để khỏi bị lên

cân. Họ sợ béo ra. Có nhà mua thịt về còn lóc hết mỡ rồi mới làm

món ăn. Luôn luôn họ sợ bệnh tật.

 – Chẳng bù với bọn chúng em ở đây, thèm thịt, thèm mỡ, thèm của

ngọt quá trời mà chẳng có mà ăn.

 Từ trong nhà mùi mực nướng đưa ra thơm phưng phức. Tôi hình

dung thấy những con mực khô đang quăn mình trên lửa đỏ thì chú em

rể tôi đã hiện ra trong khung cửa, tay cầm một chai rượu. Chú ấy

giơ thật cao chai rượu lên để tôi nhìn cho rõ. JOHNY WALKER BLACK

LABEL. Tôi bật miệng reo :

 – Chà, nhà này sài sang quá ta, dám mua cả ông Johny Đi Bộ để đãi

anh đấy à ?

 Chú em rể tôi lắc đầu :

 – Không, chúng em làm gì có tiền để mua loại thú dữ này.

 – Nếu không mua thì lấy đâu ra. Bộ moi ở thùng rác ra à. À, hay

là cô chú nay có bổng ngoại ?

 Chú ta đưa chai rượu cho tôi và nói :

 – Anh thử nhìn kỹ chai rượu xem có gì khác lạ không ?

 Tôi đỡ lấy chai rượu, xoay đi xoay lại nhìn thật kỹ. Đúng là

chai Johny Walker vuông đây mà. Cái nhãn đen bên ngoài đã hơi cũ,

nhiều chỗ bị chầy xát, nhưng cái nút vẫn còn nguyên chưa đứt chỉ.

Tôi giơ cao chai rượu về phía ánh sáng mặt trời. Mầu rượu óng a

óng ánh như hổ phách, trong suốt, không một chút vẩn đục. Tôi đặt

chai rượu xuống mặt bàn.

 – Chịu, tôi chẳng thấy gì khác lạ cả. Vẫn là thứ Johny Walker bầy

bán ở Intershop … hay ngoài chợ trời.

 Mấy đứa em kia ngồi quanh bàn chắc cũng không biết gì về bí

mật của chai rượu nên không thấy đứa nào nói gì. Một đứa lại còn

nhấc chai rượu lên ngắm nghía như tôi làm vừa rồi trước khi đặt

trả chai rượu xuống mặt bàn. Em gái tôi từ nhà dưới đi lên tay

bưng một đĩa mực nướng đã giần và xé nhỏ. Nó đặt đĩa mực bên cạnh

một chén tuơng ớt mầu đỏ thắm. Mùi thơm của mực nướng đánh thức

khứu giác cuả tôi làm cánh mũi tôi phập phồng. “Chắc con này biết

rõ cái bí mật về chai rượu nhưng không chịu nói ra đâu vì vợ

chồng nó muốn dành cho mình một sự ngạc nhiên đây”, tôi nghĩ

thầm.

 – Kìa, anh mở chai rượu ra uống đi chứ. Chú em rể tôi nhắc.

 Tôi vặn mạnh cái nút bằng kim loại. Bựt. Cái nút đứt rời khỏi

mép răng cưa. Tôi xoay thêm vài vòng, và cái mùi thơm ngất ngây

của rượu whisky tỏa ra phả vào mũi tôi. “Thơm, thơm quá!” tÔi hít

hà.

 – Anh để em rót cho.

 Em rể tôi giành lấy chai rượu. Nó rót vào ly tôi thật đầy còn

rót vào ly nó và mấy đứa em kia chỉ có chút xíu. Nó nâng ly lên :

 – Chúc sức khỏe anh và mừng ngày tái ngộ xum họp của đại gia đình

chúng ta.

    Tôi cũng nâng ly lên. “Cheer”, tôi nói, nhưng tôi chỉ nhấp

một chút cho ướt môi rồi lại đặt ly xuống.

 – Kìa, anh uống nữa đi chứ, hay là anh chê rượu không ngon ? Em

rể tôi nói để trêu chọc tôi.

 – Không, anh sẽ không uống nếu cô chú không nói rõ cho anh biết

về chai rượu này. Hình như trong đó có gì bí ẩn phải không ?

 Vợ nó nhìn chồng thúc giục. “Kìa, anh nói cho anh Vinh biết

đi, đừng để anh ấy chờ đợi mãi mà mất vui”.

 Em rể tôi nâng ly nhấp một chút rượu rồi nhìn vào chai rượu

để trước mắt, nó nói :

 – Đấy là chai rượu anh đã cho em hồi cách đây 15 năm.

 Tôi giật mình. “15 năm”. Tôi nhẩm tính trong đầu. “Năm nay là

199O, vậy 15 năm trước là … 1975…”

 – Vâng, đúng là năm 1975. Lúc ấy đất nước vừa thống nhất. em

từ miền Bắc vào miền Nam thăm anh chị và các cháu. Đấy cũng là lần

đầu tiên anh em mình biết mặt nhau và nhận nhau là họ hàng, vì

khi chúng em cưới nhau ở Hà Nội thì anh đang ở Saigon, đất nước

còn chia đôi.

 Tôi giơ tay ra hiệu cho chú ấy ngưng nói. Tôi nhắm mắt lại.

Tháng … phải, tháng 8 năm 1975, một người đàn ông đen đủi đầu

đội nón cối mầu xanh rêu, chân đi giép râu, mặc chiếc quần cũng

mầu xanh rêu và một cái sơ-mi trắng cụt tay, vai đeo chiếc xà-cột

bằng da lợn, đã tìm đến nhà tôi. Người ấy là chú em rể tôi đang

ngồi trước mặt tôi đây. Lúc ấy tôi ngỡ chú ấy trong bộ đội, sau

mới biết là chú ấy công tác trong xưởng phim truyện Hà Nội, đã có

vài kịch bản được quay thành phim và in thành sách. Như vậy chú

ấy cũng là nhà văn… và còn là đảng viên nữa, nhưng không bao

giờ chúng tôi nói chuyện chính trị với nhau. Chú ấy là người thân

thích đầu tiên vào thăm chúng tôi ở miền nam và cũng là mối tiếp

xúc đầu tiên của tôi với một người tôi tin cậy được ở phía bên

kia. Chú đã ở chơi nhà tôi trong gần một tháng và tôi đã đưa chú

đi thăm tất cả bà con họ hàng, đi tham quan nhiều nơi mà nhiều

nhất là các khu chợ trời chuyên bán các đồ điện máy như quạt máy,

tivi, radio cassettes … Tôi nhớ mắt chú đã sáng ngời lên trước

những cái radio cassettes và tivi to lớn. Chúng tôi cũng thường

đi ăn nhậu. Có một lần – và chỉ một lần thôi – chú ấy cũng muốn

tỏ ra tửu lượng không kém ai nên đã uống quá say đến nỗi đêm hôm

ấy chúng tôi phải ngủ lại nhà người bà con. Trước ngày chú ấy trở

về Bắc, tôi có mua tặng chú ấy một chai rượu, phải … một chai

Johny Walker nhãn đen mà nay chú ấy nhắc lại tôi mới nhớ.

 – Thế ra chú đã giữ chai rượu ấy trong suốt 15 năm, nay mới đem

ra dùng và … đãi tôi ?

 – Vâng, em vẫn để bầy nó trên bàn thờ Đẻ từ ngày Đẻ mất đi để

dành đem uống vào một dịp nào thật đặc biệt.

 – Thế trong suốt 15 năm qua không có dịp nào mà chú cho là đặc

biệt cả ư, chẳng hạn ngày giỗ, ngày tết, ngày ăn hỏi, cưới xin,

ngày sinh nhật, ngày ăn mừng cái gì gì đó ?

 – Cũng có chứ, nhưng không hiểu sao em vẫn cứ muốn giữ nó cho tới

một dịp nào thật đặc biệt cơ, như dịp này chẳng hạn khi anh về

thăm quê hương đất nước, thăm bà con họ hàng và xum họp với

chúng em sau gần mười năm trời sống ở xứ người. Chai rượu ấy là

anh mua cho em cách đây 15 năm, nay anh trở về uống lại chai rượu

của 15 năm trước ấy chẳng phải là một dịp thật đặc biệt ư ?

 Cổ họng tôi nghèn nghẹn. Mắt tôi cay cay. Nước mắt tôi cứ muốn

trào ra. Tôi nhắm mắt lại, nâng ly rượu, ngửa cổ, uống cạn một

hơi, rồi mở mắt ra. Trong rượu có một mùi vị khác lạ. Thì ra một

giọt nước mắt của tôi đã rớt vào ly rượu, một giọt nước mắt của

tình cảm quê hương, gia đình ruột thịt, giọt nước mắt đầu tiên

của đứa con hoang trở về quê mẹ.

 

QUANG   VINH

 

Authored by: Hoi Nguoi Viet

Hội người Việt Nam tại Vương Quốc Anh là một tổ chức duy nhất, đại diện cho người Việt Nam đang sống, làm việc tại Anh. Bao gồm các sắc tộc người Việt Nam, không phân biệt thành phần, đẳng cấp, tôn giáo, nghề nghiệp. VAUK là một tổ chức từ thiện, không vụ lợi, phi chính trị, độc lập và tự quản. Tăng cường tình tương thân, tương ái, đoàn kết và hiểu biết lẫn nhau giữa người Việt Nam đang sống tại Anh, tương trợ, động viên và giúp đỡ nhau sớm hội nhập với cuộc sống mới và tôn trọng luật pháp của nước sở tại. Tăng cường thông tin liên lạc nhằm giúp nhau giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, hướng về quê hương, thông hiểu tình hình thực tế của đất nước, động viên để mọi người góp phần hữu hiệu vào xây dựng đất nước. Thắt chặt tình hữu nghị và hiểu biết lẫn nhau giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Anh, góp phần làm cho quan hệ văn hóa, kinh tế của hai nước cùng phát triển.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *