Hãy giã từ tư duy “ĐÓNG CỬA BẢO NHAU”

Hãy giã từ tư duy "ĐÓNG CỬA BẢO NHAU"

 

Hãy giã từ tư duy “đóng cửa bảo nhau”

 Chính là lối sống của một xã hội lành mạnh và tiến bộ. Đấy chính là sự tôn trọng của Chính quyền đối với người dân. Và đấy chính là sức mạnh và là nguồn trí tuệ vô tận của một Nhà nước.

Thế nhưng vẫn còn không ít những người vẫn nhìn nhận việc góp ý hay phê phán những điều chưa tốt của một số bộ ngành, của một số cán bộ lãnh đạo ở những cấp nào đó là "nói xấu cán bộ". Hoặc không ít người đề nghị rằng: có gì không nên không phải thì đóng cửa bảo nhau, vạch áo cho người xem lưng làm gì.

Xin thưa các vị có quan niệm như trên rằng: quan niệm của các vị chính là một trong những cản trở lớn nhất đối với việc xây dựng một lối sống lành mạnh của xã hội và sự phát triển của đất nước. Đóng cửa bảo nhau kiểu ấy chính là sự ngụy biện cho những yếu kém và những sai lầm của mình mà thôi. Đóng cửa bảo nhau chính là hành động đi ngược lại vấn đề dân chủ mà Đảng đang tìm cách mang đến cho toàn xã hội như một phúc lợi quan trọng nhất và lớn nhất.

Việc Đảng đang kêu gọi các đảng viên hơn bao giờ hết phải nhanh chóng thực thi dân chủ trong Đảng một cách ý thức và có hiệu lực nhất chính là đòi hỏi các đảng viên nhìn thẳng vào những vấn đề yếu kém còn tồn đọng trong công tác tổ chức  của Đảng và trong việc lãnh đạo đất nước.

Nhưng dân chủ không chỉ là vấn đề thuộc về các đảng viên phải nhận thức đúng bản chất của nó và hành động với nhận thức đó mà còn là vấn đề của mọi người trong xã hội. Chính vì thế, việc góp ý, phê phán, cảnh báo của nhân dân trong đó có báo chí đối với những vấn nạn xã hội cũng như  những  vấn đề có nguy cơ làm suy yếu Chính quyền chính là ý thức và trách nhiệm cao nhất của nhân dân đối với Nhà nước và sự hưng thịnh của quốc gia.

"Đóng cửa bảo nhau" là một khái niệm mà bản chất khởi thuỷ của nó đã bị những người thiếu trách nhiệm, không có tinh thần đấu tranh, theo chủ nghĩa cơ hội… bóp méo và lợi dụng cho những mục đích không trong sáng. Ông cha ta cũng nói: "ngậm miệng ăn tiền". Ở những trường hợp cụ thể nào đó thì hai khai niệm này là một.

Thực tế trong xã hội chúng ta không thiếu những người đã sống như thế. Họ không dám đứng lên đấu tranh chống lại những sai trái đang diễn ra quanh họ. Có những người khi thấy đồng nghiệp mình góp ý lãnh đạo cơ quan một cách thẳng thắn thì ngậm miệng nhưng trong bụng lại rất khoái trá. Nhưng khi gặp lãnh đạo cơ quan thì lại uốn lưỡi nịnh nọt lãnh đạo và nói xấu đồng nghiệp kia. Có những người khi đã giành được một vị trí nào đó thì "im lặng" để giữ ghế của mình như ông Mai Liêm Trực đã nói đến.

Chúng ta ai cũng đã nhìn thấy bằng hai mắt, đã nghe bằng hai tai nhiều ông, bà trước người khác thì khen người ta đến phát ngượng, nhưng khi người đó quay đi thì diếc móc người ta đến hết nước hết cái. Còn ngày nay, không ít người lên giọng nói sao lại phê phán thế này, thế nọ những người này, người ngoài họ biết thì mình còn ra thể thống gì nữa. Xin thưa.

Hình ảnh của một con người hay của một đất nước chỉ được tôn trọng khi đó là một con người và là một đất nước dám nhìn thẳng vào sự thật và dũng cảm đi qua những sự thật đau lòng để xây dựng một tương lai tốt đẹp và nhân cách. Ngày nay, một người nước ngoài đến Việt Nam chỉ cần đi im lặng quan sát đời sống xã hội là nhận ra ngay dân tộc Việt Nam đang sống và tư duy như thế nào chứ chưa cần người Việt Nam phải nói ra điều đó. Nhưng việc tự nhìn thẳng vào những yếu kém, những sai lầm của người Việt Nam cho thấy dân tộc đó là một dân tộc trung thực và có khát vọng vươn lên.

Ông cha ta cũng lại nói: "Thuốc đắng dã tật". Chỉ khi chúng ta dám nhìn thẳng vào những yếu kém và những sai lầm của mình chúng ta mới có khả năng tiến bộ. Phê và tự phê một cách trung thực chính là nhân cách, chính là văn hóa và chính là con đường để hoàn thiện mình.

Nói thật về dân tộc mình chính là một hành động thiện chí, một hành động vì lợi ích chung và đó là lòng yêu nước đích thực nhất chứ không bao giờ là một hành động phản bội lại dân tộc.

Còn hành động "đóng cửa bảo nhau" như các vị quan niệm thì đó chính là thể hiện chủ nghĩa cơ hội của các vị mà thôi. Đấy là một lối sống trung dung, một cách sống khôn lỏi, một thái độ vô trách nhiệm với xã hội.

Cụm từ đóng cửa bảo nhau đã từng được chuyển hóa thành "giải quyết nội bộ". Mà giải quyết nội bộ không có gì khác chính là sự xuê xoa lỗi của người khác, là tôi bỏ qua cho ông thì ông sẽ phải bỏ qua cho tôi, đôi bên cùng có lợi. Giải quyết nội bộ ở mức độ trầm trọng hơn chính là bản chất của việc  "chìm xuồng". Và nhiều lúc ở những vụ việc cụ thể là có tội.

Hỡi các vị có quan niệm và cách sống theo chủ nghĩa "đóng cửa bảo nhau", thời đại của các vị đã đang khép lại. Những vấn đề cấp bách về nhân sự và dân chủ mà Hội nghị Trung ương mới đây luận bàn như là điều cốt yếu đã mở ra một đời sống mới cho đất nước – một đời sống của ý thức làm chủ, của lòng tự trọng, của trách nhiệm lớn lao đối với con người và dân tộc. Sức sống của tư duy mới đó sẽ lướt qua thói vị kỷ và thói đạo đức giả và trở thành nguồn năng lượng cho dân tộc cất cánh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *