Giới thiệu bài thơ hay “Ngọt lời ru mẹ”


Xin giới giới thiệu bài thơ “NGỌT LỜI RU MẸ” của nhà thơ Vũ Huệ. qua cảm nhận của Tác giả: Nguyễn Thu Hải .

Biên tập: Nguyễn Thu Hải.
Nhà thơ Vũ Huệ
Giọng đọc và ngâm: NSƯT Thủy Phong .
Video: Ông Già Nhà Quê – Trịnh Ngọc Dung..
Nhà thơ nghệ sĩ Mạnh Hùng cùng nhà thơ Vũ Huệ bên người mẹ bị bệnh .

Rất thích những bài thơ viết về mẹ, hôm nay khi lang thang trên mạng, tôi bắt gặp bài thơ NGỌT LỜI RU MẸ của nhà thơ Vũ Huệ.Mở đầu là những lời ru từ thời xa xưa mà các mẹ thường ru con mình bên cánh võng đung đưa, lời ru ấy mang tính truyền thống mà cả ngàn đời nay còn phảng phất đâu đây, những lời ru mà chúng ta thường được mẹ ở quê nhà truyền nối, rót vào tai mình khi ta còn trong vòng tay của mẹ, và đã thuộc nằm lòng từ thuở ấu thơ, rồi chúng ta lại tiếp tục đưa giấc ngủ của con cháu ta bằng những vần tình cảm chứa chan đó:
À à à ơi
Trưa hè bên chiếc võng đưa
Mẹ ru con ngủ giữa trưa bóng tròn.
Viết về tình mẫu tử thời hiện đại thì có nhiều nhà thơ đã thể hiện, ở thành phố nhà chật, đường đông, lấy đâu nơi mắc võng đay, nên tiếng kẽo kẹt đã đi vào dĩ vãng như chuyện cổ xa xưa, không có cánh cò bay lả bay la trên cánh đồng thơ mộng quê hương, thay vào đó là những hình tượng hiện đại:
Áp mặt mẹ vào môi con
Để nghe thấy tiếng cười giòn bên tai
Hôm nay và cả ngày mai
Mẹ đi lên những chông gai cuộc đời
Chỉ cần nghe tiếng con cười
Mẹ nhìn cả đất cả trời đầy hoa
Hôm nay và cả hôm qua
Chông gai với mẹ chỉ là cỏ xanh.
Điểm độc đáo của bài thơ là ở đoạn sau, độc đáo ở chỗ không phải RU CON mà là RU MẸ, một lời ru mà khi ru được một khổ thơ, tôi liên tưởng đến ông bạn thân của tôi: Hoàng Mạnh Hùng, nick Manh Hung Hoang , người nghệ sỹ đa tài, lâu nay đã không đủ ngôn từ ca ngợi, bởi ông đã trải lòng mình nâng hàng vạn bài thơ, hát hàng trăm điệu chèo truyền thồng. Giọng “mía lùi” này đã ẩn trong bao con tim thổn thức nhớ nhung yêu thương cay đắng ngọt bùi, thành công và thất bại…
Thân phụ ông là một trong những người thanh niên Thanh Hóa, nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, tình nguyện xung phong đi đánh giặc cứu nước, trở thành một quân nhân cách mạng, xả thân vào các chiến trường trong thời kỳ chống Pháp. Người đã anh dũng hy sinh trong chiến dịch cuối cùng của thời kỳ chống Pháp, năm 1954, góp phần cùng toàn quân toàn dân ta làm nên một “Điện Biên chấn động địa cầu”
Cả cuộc đời Mẹ đã hát ru con
Bao khó nhọc làm héo mòn xuân trẻ
Thương con nhỏ phải mồ côi từ bé
Cha hy sinh còn mỗi Mẹ con mình.
Thời đó, thân mẫu ông là một thiếu phụ trẻ… thời đó hậu phương vắng bóng nam giói vì các anh hầu hết ra trận, nhiều phụ nữ xa chồng vì chinh chiến, mặc dù có nhiều người muốn chung thân, muốn bù đắp tình cảm cho hai mẹ con, nhưng bà đều cảm ơn và từ chối, một lòng chung thủy, nuôi con:
Giữ vẹn tròn lòng chung thủy nguyên trinh
Mẹ ôm mãi bóng hình Cha trong mộng
Dẫu vất vả vượt gian nan cuộc sống
Vẫn mong con được bay bổng giữa đời.
Thế rồi, trong cảnh “một mẹ một con”, biết bao khó khăn lo lắng trong lòng người mẹ trẻ, nuốt nước mắt trong những đêm dài, bên ngọn đèn dầu leo lét, lẻ loi, viết đến đây, có người hỏi: thế còn anh em, họ hàng, làng xóm…đâu? Các cụ có câu “anh em nhất giả nhất phận”, đó là một sự thật xưa nay, mà bất cứ thời nào cũng ứng nghiệm.
Đã bao lần nước mắt Mẹ trào rơi
Con trở bệnh dạ rối bời lo lắng
Chong đèn thức trong căn phòng tĩnh lặng
Mẹ thở dài lệ mặn đắng bờ mi.
Sự hy sinh mất mát, không thể có một đại lượng đo lường nào để đếm đong tình mẹ, ông chỉ có thể cất lên lời ru bằng nỗi trăn trở và cảm thông bằng hành động của mình:
Mẹ vì con đánh đổi cả Xuân thì
Cả khao khát vào mỗi khi đêm lạnh
Mẹ cố gắng để vượt qua hoàn cảnh
Vai trĩu gầy còng lưng gánh đời con.
Giờ sắp đến “thất thập cổ lai”, thân mẫu từ một người lẻ bóng, nặng đức hy sinh, nay Cụ đã cho ông cả một gia tài lớn, đó là sự ăn học, phấn đấu để trở thành một cán bộ cao cấp trong lực lượng vũ trang, ngày đêm bảo vệ sự bình yên của đất nước, đó là cả một trung đội con cháu đã thành thân, thành đạt trong ngành, ông chỉ còn nâng giấc mẹ già trăm tuổi trong điều kiện đặc biệt khó khăn, vất vả, mấy năm nay, cụ phải ăn bằng đường xông, hàng ngày tắm gội, mát xa, chăm bẵm như khi xưa cụ đã làm cho mình:
Giờ mẹ ơi con ước nguyện mãi còn
Hát ru mẹ được làm tròn hiếu đạo
Nâng giấc mẹ xông từng bình sữa cháo
Tắm giặt thay đồ khô ráo Mẹ nằm.
So với nhiều người may mắn khác, ông thiếu tình cha, nhưng thân mẫu đã làm tròn đầy đủ và tốt cả hai vai, thời nay, không khó khăn vất vả một mình như thời của mẹ, giờ đã đủ và thừa đường sữa, đủ phương tiện để chăm mẹ, nhưng cái lớn nhất là đạo làm con phụng dưỡng đấng sinh thành, thì ông là một tấm gương hiếu đễ, như một ánh sáng sáng hơn mọi nguồn sáng trên đời.
Giờ đây, ngoài thời gian chăm sóc mẹ, ông mải miết ngâm thơ, hát chèo, ông coi đó như lời ru mẹ, theo tôi đây một hành động cao đẹp nữa để mẹ yên lòng, nhưng trên một phương diện khác, rất nhân văn: đó một sự hy sinh cho bạn bè, đồng nghiệp thỏa nỗi đam mê, cho và vì nghệ thuật, chẳng danh hiệu nào xứng đáng để phong tặng ông.
Gió Bắc lùa tiết Đông lạnh giá căm
Thương Mẹ lắm bao tháng năm khổ cực
Nắm tay Mẹ hằng đêm con ngồi thức
Ru hát chèo ngâm thơ trực Mẹ yêu.
Đến đây, chúng ta không thể quên rằng bên ông là một phu nhân đặc biệt xứng danh “đệ nhất dâu hiền” của người Việt, bà là Nguyễn Thị Thu Hà, không có công sức của bà, ngày đêm luôn cận kề bên ông, bên mẹ, hy sinh mọi ý thích riêng tư, cặm cụi cùng ông chăm sóc mẹ chồng như mẹ ruột của mình, nếu gặp người vợ khác, chắc chắn ông không thể làm được trọn vẹn như lâu nay.
Ông thật sự may mắn có những phụ nữ tuyệt vời trong cuộc đời mình, âu đó cũng là do trời bù đắp cho ông, cho những người con hiếu đễ.Người xưa có câu “Một mẹ nuôi được mười con, nhưng mười con không thể nuôi được mình mẹ”, với ông bà, câu này không có trong tiếng Việt.
Nhân đây, tôi trân trọng cám ơn ông bà vì đã làm một tấm gương sáng trong việc phụng dưỡng song thân.Cám ơn nhà thơ Vũ Huệ đã cho tôi đủ cảm xúc chọn thi phẩm này để nói lên tình cảm của mình trước tấm gương điển hình như thế.Cuối cùng mời quý vị và các bạn lắng nghe bài thơ NGỌT LỜI RU MẸ
À à à ơi
Cả cuộc đời Mẹ đã hát ru con
Bao khó nhọc làm héo mòn xuân trẻ
Thương con nhỏ phải mồ côi từ bé
Cha hy sinh còn mỗi Mẹ con mình

.
Giữ vẹn tròn lòng chung thủy nguyên trinh
Mẹ ôm mãi bóng hình Cha trong mộng
Dẫu vất vả vượt gian nan cuộc sống
Vẫn mong con được bay bổng giữa đời

.
Đã bao lần nước mắt Mẹ trào rơi
Con trở bệnh dạ rối bời lo lắng
Chong đèn thức trong căn phòng tĩnh lặng
Mẹ thở dài lệ mặn đắng bờ mi.

.
Mẹ vì con đánh đổi cả Xuân thì
Cả khao khát vào mỗi khi đêm lạnh
Mẹ cố gắng để vượt qua hoàn cảnh
Vai trĩu gầy còng lưng gánh đời con.


Giờ mẹ ơi con ước nguyện mãi còn
Hát ru mẹ được làm tròn hiếu đạo
Nâng giấc mẹ xông từng bình sữa cháo
Tắm giặt thay đồ khô ráo Mẹ nằm.

.
Gió Bắc lùa tiết Đông lạnh giá căm
Thương Mẹ lắm bao tháng năm khổ cực
Nắm tay Mẹ hằng đêm con ngồi thức
Ru hát chèo, ngâm thơ trực Mẹ yêu.

Leave a Reply