Dòng sông duyên phận



Trăng hiền chênh chếch cành tre
Hình như duyên phận đang đè lên vai
Càng xa càng nhớ hình ai
Càng yêu càng muốn một mai trở về
Choàng vai ghi nốt câu thề
Nắm tay bạn hữu cơn mê giữa đời
Muôn giọt lệ nhỏ người ơi
Ta như cổ tích ngàn đời Trầu Cau
Này đây lòng xót dạ đau
Này đây sóng gió cuộn màu ái ân
Này đây duyên hận vô ngần
Sông vàng tiền định oằn mình bão mưa
Người ơi biết nói sao vừa
Bao lần tuyết phủ bao trưa nắng vàng
Hàng cây xưa vẫn ngỡ ngàng
Cánh chim bạt gió địa đàng hào hoa
Tình em trong ngọc trắng ngà
Lời yêu mờ tỏ bao la ân tình
Giữa đời cay đắng nhục vinh
Có nhau anh bỗng thấy mình lớn khôn
Nét nhạc non nớt bật hồn
Nụ cười thoát tục vùi chôn hận sầu
Cô đơn thác lũ qua cầu
Lênh đênh bèo bọt về đâu bây giờ
Mong chờ khoảng khắc tình mơ
Người ơi xanh ngát bến bờ yêu thương
Anh như con nưóc vô thường
Hồn đau nát ruột vấn vương đất trời
Tin yêu nhớ nhé đừng vơi
Nguyện ghi khắc mãi trọn đời thầm yêu
Thơ cười tan dấu cô liêu
Sông Trăng dào dạt yêu kiều dáng xưa .

Vũ kim Thanh

 

Check Also

Cưỡng không nổi với 8 đặc sản nức tiếng Nam Định

Thật khó mà từ chối những món ngon như phở bò, kẹo dồi, nem nắm… …