Saturday, January 18, 2020

Dịch giả Nguyễn Ngọc Châu với thơ William Shakespeare

Sonnet 046

Dich giả Nguyễn Ngọc Châu

Mine eye and heart are at a mortal war 
How to divide the conquest of thy sight; 
Mine eye my heart thy picture’s sight would bar, 
My heart mine eye the freedom of that right. 

My heart th plead that thou in him dost lie– 
A closet never pierced with crystal eyes– 
But the defendant doth that plea deny 
And says in him thy fair appearance lies. 

To ‘cide this title is impanneled 
A quest of thoughts, all tenants to the heart, 
And by their verdict is determined 
The clear eye’s moiety and the dear heart’s part: 

As thus; mine eye’s due is thy outward part, 
And my heart’s right thy inward love of heart.

Tình khúc số 046

Em ơi mắt với tim anh
Đấu tranh dữ dội để giành giữ em
Mắt tuyên bố nắm độc quyền
Tim không chịu, đòi vẹn nguyên phần mình.
Một bên nói, thật phân minh
em trong ngăn khóa của mình từ lâu.
Bên kia cương quyết lắc đầu,
nói rằng mắt mới biết đâu là tình.
Quan tòa biết việc của mình,
chuyện không giải quyết sẽ sinh bất hòa.
Án tuyên đã được đưa ra
để hai bên hết kêu ca, tranh giành:
Sắc đẹp em, của mắt anh
Còn tim em thuộc tim anh giữ gìn.

Sonnet 047

Betwixt mine eye and heart a league is took, 
And each doth good turns now unto the other: 
When that mine eye is famish’d for a look, 
Or heart in love with sighs himself doth smother,


With my love’s picture then my eye doth And to the painted banquet bids my heart; 
Another time mine eye is my heart’s guest 
And in his thoughts of love doth share a part: 

So, either by thy picture or my love, 
Thyself  away art resent still with me; 
For thou not farther than my thoughts canst move, 
And I am still with them and they with thee; 

Or, if they sleep, thy picture in my sight 
Awakes my heart to heart’s and eye’s delight.
 

Tình khúc số 047

Mắt, tim anh một phe rồi
Bằng lòng chia ngọt xẻ bùi với nhau
Vắng em, đói khát mắt sầu
Thiếu em,tim ngạt buồn đâu mong chờ
Ngắm em – yến tiệc bây giờ,
mắt luôn thết khách đón chờ là tim.
Mắt giờ thành bạn thường xuyên
cùng tim chia sẻ tình em mặn nồng
Do tim với mắt hòa đồng
nên anh luôn được ở cùng với em
Em không ngoài được tầm tim
Ở đâu tim mắt vẫn tìm được em
Ngay trong giấc mơ dịu êm
Chúng lôi nhau dậy hưởng niềm sướng vui.

Sonnet 048

How careful was I, when I took my way, 
Each trifle under truest bars to thrust, 
That to my use it might unused stay 
From hands of falsehood, in sure wards of trust! 

But thou, to whom my jewels trifles are, 
Most worthy of comfort, now my greatest grief, 
Thou, best of dearest and mine only care, 
Art left the prey of every vulgar thief. 
(thêm 6 câu dưới)
Thee have I not lock’d up in any chest, 
Save where thou art not, though I feel thou art, 
Within the gentle closure of my breast, 
From whence at pleasure thou mayst come and part; 

And even thence thou wilt be stol’n, I fear, 
For truth proves thievish for a prize so dear.

Tình khúc số 048

Luôn lo lắng lúc đi xa
Đồ dùng khóa giữ trong nhà cẩn nghiêm
Anh tìm mọi cách giữ gìn
Để người xấu hết cách tìm, chạm tay!
Nhưng em – báu vật dường này
Buồn vui, thân quí tháng ngày đời anh
So em, ngọc chỉ tiền trinh
Làm sao mãi mãi của mình vẹn nguyên.
Chẳng rương hòm nào đáng tin
Để anh cất giấu được em chu toàn
Nơi tim anh nhé, ẩn ngoan
Vào ra tùy ý, tham quan đâu cần
Thế nhưng anh vẫn phân vân
Em cám dỗ thế, mười phần ổn chưa…

Sonnet 055

Not marble, nor the gilded monuments 
Of princes, shall outlive this powerful rhyme; 
But you shall shine more bright in these contents 
Than unswept stone besmear’d with sluttish  time. 

When wasteful war shall statues overturn, 
And broils root out the work of masonry, 
Nor Mars his sword nor war’s quick fire shall burn 
The living record of your memory. 

‘Gainst death and all-oblivious enmity 
Shall you pace forth; your praise shall still find room 
Even in the eyes of all posterity 
That wear this world out to the ending doom. 
So, till the judgment that yourself arise,

You live in this, and dwell in lover’s eyes.



Tình khúc số 055

Lăng vua cẩm thạch dát vàng
Trường tồn đâu chắc hơn trang thơ này
Em là vàng, ngọc, đắm say
Trong thơ anh, năm, tháng, ngày… long  lanh
Vương quyền đổ với chiến tranh
Đền đài cháy rụi hóa thành bụi tro
Gươm thần Mars* uống máu no
Không tiêu diệt nổi vần thơ tặng nàng
Lãng quên, chết chóc, tàn hoang
Bước qua tất cả lại càng trường sinh
Muôn đời vẫn vẹn dáng hình
Ngày tận thế quyết không dành cho thơ
Mai sau cũng thể bây giờ
Mắt tình yêu sống mãi thơ ngợi nàng.

—————–

Mars*= thần Chiến tranh trong thần thoai Hy lạp-La mã

Sonnet 056

Sweet love, renew thy force; be it not said 
Thy edge should blunter be than appetite, 
Which but to-day by feeding is allay’d, 
To-morrow sharpened in his former might:


So, love, be thou, although to-day thou fill 
Thy hungry eyes, even till they wink  with fulness, 
To-morrow see again, and do not kill 
The spirit of love, with a perpetual dulness. 

Let this sad interim like the ocean be 
Which parts the shore, where two contracted  new 
Come daily to the banks, that when they see 
Return of love, more blest  may be the view; 

As call it winter, which being full of care, 
Makes summer’s welcome, thrice more wished, more rare.

Tình khúc 056

Nâng tình cao nữa nàng ơi
Để cho nhọn sắc cuộc đời thêm lên
Hôm nay dù  đỡ cơn  thèm 
Mai càng mài giũa để thêm mặn nồng
Tình yêu nàng ạ – khôn cùng
thèm lắm lúc khát mong dồn đầy
Rồi mai lại muốn gặp ngay
Hồn tình mãi thế không ngày mờ phai
Đại dương dù tạm tách hai
Bờ như sát lại cùng ai ngóng chờ
Khi thuyền trở lại bến bờ
Phục sinh tình ái sau  giờ nguyện mong.
Làm sao không để lạnh đông
Gấp ba lên dưới nắng hồng hè vui.

Sonnet 065

Since brass, nor stone, nor earth, nor boundless sea, 
But sad mortality o’er-sways  their power, 
How with this rage shall beauty hold a plea, 
Whose action is no stronger than a flower? 

O, how shall summer’s honey breath hold out 
Against the wreckful siege of battering  days, 
When rocks impregnable are not so stout,

Nor gates  of steel so strong, but Time decays?


O fearful meditation where, alack, ?
Shall Time’s best jewel from Time’s chest lie hid? 
Or what strong hand can hold his swift  foot back? 
Or who his spoil of beauty can forbid? 

O, none, unless this miracle have might, 
That in black ink my love may still shine bright.

Tình khúc số 065

Đại dương, đất đá, sắt đồng
Không bền được mãi theo dòng thời gian
Nguyện cầu cũng chẳng vẹn toàn
Nói chi sắc đẹp hoa ngàn mong manh


Ngọt ngào hoa mật trên cành
Hè qua rồi cũng tàn nhanh theo mùa
Tường thành đá tảng vẫn thua
Thời gian cứ yểm lá bùa mục, sâu…


ợ thay, biết cất nơi đâu
Đẹp kia mãi ngàn năm sau vẹn lành?
Lực nào cấm hủy hoại nhanh?
Ai nào có thể thắng phanh điêu tàn?


Không. Ngoại trừ vần thơ xoàng
viết mực đen, khắc tình nàng tim anh.

(Ngọc Châu dich, trích trong cuốn THƠ TÌNH CỦA CÁC ĐẠI THI HÀO)