Monday, November 19, 2018

Chùm Thơ của nhà thơ Phạm Thúy Vinh

Nhà thơ Phạm Thúy Vinh sinh năm 1956, hiện nay đang sống ở số 6 phố Nguyễn Công hoà, phường Lam Sơn, quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng. Bà là hội viên Câu lạc bộ thơ cung văn hóa lao động hữu nghị Việt Tiệp, là người rất tâm huyết ,thơ ca là người bạn đồng hành với bà từ lúc nào không biết, chỉ thấy bà miệt mài với suối nguồn thơ dào dạt, với tình yêu thiên nhiên và con người, qua những sáng tác theo thể loại truyền thống và thể thơ Haiku mới du nhập vào Việt Nam những năm gần đây. Tôi xin trân trọng giới thiệu với quí vị cùng các bạn, chùm thơ của  người bạn từ thành phố Cảng thân yêu với những nỗi niềm chia sẻ .

 

XUÂN LẠI VỀ

 

Nàng thơ ơi! Đẹp lạ lùng

Trời xuân cánh én vẫy vùng ngày xanh

Ban mai ươm nắng đầu cành

Chồi lên…Thắm lại ngọt lành mùa sang

Cây khô tưởng đã lụi tàn

Vành trăng gầy rớt đêm chan canh dài

Thu rơi từng cánh u hoài

Giàn Trầu úa, Cau chờ ai héo mòn

Em về… Chim lại véo von

Chuông ngân trong gió, khởi nguồn ngày lên

Buồm căng nhẹ lướt sóng êm

Trùng khơi

Biển biếc xanh thêm cuối trời

Khuôn Trăng sáng… Chị Hằng cười

Men nồng chung chén cùng người tri âm

Đàn ai lại gẩy khúc ngâm

Giọt cầm, từng giọt sông ngân dạt dào…

 

Phạm Thúy Vinh

 

 

NGÀY LÊN

 

Em biết ở đầu kia nỗi nhớ

Hồn thơ đang hiu hắt đợi chờ

Từng từng đêm thắp cháy những ước mơ

Gửi vào thơ … Ngọn lửa

Trôi đi giữa biển đời

Sấp ngửa mưu sinh

Em vẫn biết

Nếu là ngọn nến lung linh

Dẫu toả sáng mà điêu linh trước gió

Chỉ niềm tin , ước mơ là chẳng tắt  bao giờ

Lòng người rộng mở, sẽ tươi xanh thắm lại cả rừng cây

Nhẹ nhàng thôi

Gió cảm nhận vẻ đẹp của mây

Đừng vội bay vào vùng ảo mộng

Như nến kia vụt tắt bất thường

Trong miền thương

Từ xa xôi ấy giấc mơ đỏ cháy… Rực rỡ ngày

Giữa hửng sáng mặt trời lên.!!!

Phạm Thúy Vinh

 

LẮNG MÙA

 

Kìa…

Đừng luyến tiếc hè ơi!!

Phượng hồng đâu nữa

Hết rồi tiếng ve

Mưa.!

Tý tách… Hạt tái tê

Đêm trường xào xạc thu về lá rơi !

Lắng…

Nghe tiếng gió à ơi !

Bên trời thổn thức, sóng dồi lòng ai

Sương đậu mắt nắng ban mai

Sen tàn …

Hương gió ngậm đài tơ vương

Phạm Thúy Vinh

 

TIẾNG LÒNG

Lắng nghe từng tiếng giọt rơi

Tý  tý tách đầy trời hắt hiu

Tay người chạm bóng liêu xiêu

Nỗi niềm khắc khoải những điều ước mong

Thoảng ngân tiếng vọng xa xăm

Xanh vùng ký ức, trôi cùng thời gian …

Dòng sông cuộn chẩy mênh mang

Buông sương… Vẳng tiếng tơ đàn tháng năm

Nghe từ sâu thẳm thinh không

Ru ta về bến ấm nồng nơi tim

Chẩy vào nương mái bình yên

Đầy vơi nỗi nhớ một miền xa xôi

Tiếng rơi, rơi mỗi tiếng đời

Ngoài kia mưa gió …Kiếp người hư không …

Phạm Thúy Vinh

THU NHỚ

Khúc thu xanh

Nhớ một miền

Về chiều nhớ buổi trăng lên hẹn hò

Bến nghiêng nước chảy đôi bờ

Nửa đời phiêu dạt lững lờ dòng trôi

Biển xa ngọn sóng bồi hồi

Thẳm xanh nỗi nhớ chơi vơi dạt dào

Sông kia, sâu mấy con sào

Bạc đầu thương nhớ cuộn trào nước dâng

Hoàng hôn dạ mấy bâng khuâng

Lòng người khắc khoải nhớ mong hết chiều

Nẻo về chạng vạng bóng xiêu

Vụt đâu cánh vạc chợt kêu bên thành

Heo may xào xạc hong hanh

Canh thâu se sắt… Long lanh giọt buồn

Nếp xưa  mái dạ cố hương

Bức tranh cổ kính tím buông lưng chiều

Vẳng xa một khúc sáo diều…

Sót bờ môi ướt cả chiều thu vương…

Phạm Thúy Vinh

GỬI HUẾ THƯƠNG

Theo mùa cánh lá vàng rơi

Thẫn thờ muôn nẻo chơi vơi cuối chiều

Đáy sông sâu… cuộn thuỷ triều

Nặng lòng bồi lở mang nhiều phù sa

Điệu hò ai lắng chiều tà …

Nghe khoan nhặt khúc, mượt mà dòng Giang

Tình người giăng phủ  – đá vàng

Cung xưa, điện ngoc bẽ bàng khói sương

Trong veo bến nước sông Hương

Câu hò vẫn Nam Ai thương, ai về…

Hương trầm bay thả bùa mê

Rêu phong thềm đá lối về Phụng Lâu

Cỏ cây, hoa cũng nhuốm sầu

Sen thơm trong gió, ao sâu cá đùa

Cố Đô xa… vọng chuông chùa

Buông lơi khắc khoải – cung xưa, điện nào.!!

Lững lờ mây trắng nao nao

Tím chiều nối nhịp,

chênh chao Tràng Tiền

Ai người nón lá che nghiêng

Nghiêng vào thương nhớ một miền Nam Ai…

 

Phạm Thúy Vinh

 

KHÓC CHIỀU MÂY ĐAU

 

(Ngày giỗ người mẹ hiền yêu dấu)

 

Một chiều mây đau

Mẹ đi rồi

Nghiêng đời mưa gió đầy trời bão giông!!

Mẹ tôi nằm xuống chiều nay

Gió đâu, hun hút mây bay não nề

Sương giăng ngõ nhỏ đường về

Mẹ tôi cánh vạc dãi dề nắng mưa

Đời người nếm trải cay chua

Nẻo xa biết mấy cho vừa – Người ơi!!

Mẹ ơi… Một Kiếp đầy vơi

Đắng cay vuông đất ấy… Đời phù sinh

Mẹ về tới chốn lặng thinh

Núi kia khuất bóng, nghĩa tình còn đây

Mẹ đi ẩn Hạc trong mây

Tình người đã tạc đắp đầy đời con

Dù cho biển cạn núi mòn

Suối kia chẩy mãi, mãi còn nơi đây

Mẹ đi nhẹ gót chiều nay

Tim con ai cắt đau ngày nhớ thương

Đưa Mẹ giữa cõi vô thường

Thinh không người bước trên đường chân mây…

 

Phạm Thúy Vinh

 

GỬI NHỚ TỚI NGƯỜI LÍNH BIÊN CƯƠNG

 

Có giây phút bên nhau say đắm

Dưới ban mai rực nắng hồng tươi

Đôi môi ai nồng thắm nụ cười

Tay trong tay ,cùng nhẹ bước

Những lúc mộng mơ ta nguyện ước

Trong dòng đời bão táp mưa rơi

Dẫu xa xôi trùng khơi cách trở

Vẫn thiết tha như cần hơi thở …

Chan chứa khát khao hạnh phúc đời thường

Mặc núi cao biển sâu chia cắt

Thương yêu dành để cho nhau

Nơi xa ấy

Con tim chợt nhói đau…

Nhớ, nhớ lắm hương xuân nồng thủa trước

Bàn tay ấm, mềm…

Thơm cốm mới ngày Thu

Lạc hồn anh, nhớ cả tiếng chim gù

Êm ả hôn hoàng …

Từ trong sâu thẳm

Gửi nhớ thương vào gió lúc xế chiều…

 

Phạm Thúy Vinh

NHỚ!

 

Ta về thăm lại năm xưa

Thời gian trôi, nhớ tuổi thơ tìm về

Hương mùa vương mãi đồng quê

Ao sen vẫn ngát… câu thề nơi đâu

Ta về thăm lại nương dâu

Đồi chè bãi sắn thắm màu còn đây

Nhớ lũ chúng bạn đêm ngày

Leo cây đuổi bướm đong đầy tháng năm

Nguyên sơ thơm thảo tuổi hồng

Lung linh giếng ngọc mênh mông trăng rằm

Địa đàng trong mộng…Sương giăng

Chiều buông khắc khoải xa xăm tìm về

Lũy tre  giếng nước miền quê

Theo ta níu  bước sơn khê …Kia rồi!

Nổi trôi đi giữa dòng đời

Hôm nay về giữa đất trời quê hương…

 

Phạm Thúy Vinh

 

CHIỀU THU

 

Vàng rơi chiếc lá đan mùa

Thoảng thơm cốm mới trăng thùa liễu xanh

Trầu têm chạm ngõ trúc mành

Chuông chùa gióng giả tiếng lành… Chiều vương

Ngân nga tan giữa vô thường

Vòng đời hư thực sắc hương nhạt nhoà

Thinh không trầm mặc trôi qua

Cùng thu sợi tóc xưa xa ngả mầu

Thôi đừng, đừng tiếc mộng lâu

Giăng giăng sương lặng… Về đâu buông chiều!

 

Phạm Thúy Vinh

 

CHIỀU XẾ

 

Mảnh đời cuối xế bóng chiều

Bỗng dưng trời tặng ta nhiều đa mang

Nhìn ngang ta thấy xốn xang

Cúi xuống cũng thấy mênh mang không ngờ

Hoàng hôn đầy ắp ước mơ

Biết bao kí ức tuổi thơ ngập tràn

Con tim rung tựa cung đàn

Nỗi lòng trầm bổng… Nồng nàn vì đâu?

Ngân lên một khúc – nông sâu

Gửi niềm khao khát bấy lâu cho đời…!

 

Phạm Thúy Vinh

 

GIẤC MƠ

 

Say say hương … Mết nhành lan

Thời gian trôi… Gió mây ngàn tìm em

Nắng mưa sương núi trăng đêm

Tìm em… Trắng tóc nỗi niềm hợp tan

Ai người đắm đuối tầm Lan

Yêu cánh tiên ngàn,ngỡ cảnh suối hoa

Ngỏ lòng dưới ánh trăng ngà…

Giật mình giấc mộng  mơ xa xa rồi…

 

Phạm Thúy Vinh

 

CHẲNG DỄ GÌ THẤY ĐƯỢC

 

Ngọn lửa trái tim… Chả dễ gì thấy được

Mỗi ngày lên ta cảm nhận mùa về

Đã thấy thu rơi … Mà sầu đắng

Suối tóc nàng xuân xanh thắm lại cuối đông

Chiều thu nghiêng bóng vào vành trăng mới ló

Vườn khuya dìu dịu toả hương đêm

Giấc mơ nào

Còn mãi bóng vẹn nguyên

Trong lòng nhân thế

Em, mùa xuân lửa ấm nồng

Nàng thơ đến trên tay nụ hồng đỏ thắm

Má môi xuân thơm lên mắt nắng hồng tươi

Mỗi bước em đi nhẹ gót giữa biển đời

Nụ cười về

Bừng sáng chốn nhân gian

Đời phù sinh – nhân tình thế thái

Nặng gánh hồng trần

Kiếp ngắn ngủi một mai thành cát bụi

Cháy hết mình để sự sống hồi sinh

Trong – Giữa những tháng ngày…

 

Phạm Thúy Vinh

 

LỜI CHA

 

Thời gian dần trôi qua

Cha yêu nay về già

Trong tim con ghi lời cha

Dìu dắt con bước vào đời…

Làm người hãy đứng thẳng

Đôi mắt mở to nhìn cuộc đời

Hãy làm nhiều việc tốt

Sẽ gặp điều lành

Giúp đỡ người khác…

Cảm giác sẽ rất ngọt ngào

Đừng ngại !

Vất vả cho ta trưởng thành

Nếu gặp phải kẻ xấu !

Hãy vững vàng thông minh

Nhẫn nại!

Sẽ gặp người hiền …

Gia sản cha cho con

Tình yêu, niềm tin, sự tự tôn

Cả áng văn thơ đầy xúc cảm …

Những câu chuyện kể về đời

Cho con nụ cười

Hồi ức sáng trong

Bao điều tốt đẹp

Để con vững bước trên đường đời…!!!

 

Phạm Thúy Vinh

 

ĐÔNG VỀ
Trời chiều thổi tới heo may
Nắng kia cũng vội tắt ngay cuối đèo
Đàn chim vội vã bay theo
Tìm về tổ ấm khi ngày dần buông
Không gian tĩnh mịch vô thường
Khói lam mờ toả chiều sương quê làng
Lá rơi gió cuốn mang mang
Chao nghiêng liệng xuống xốn xang đường về
Bấc lùa heo hút triền đê
Khép nhanh tà áo em về cùng anh
Mẹ già tựa cửa mong manh
Thời gian nhuộm trắng tóc xanh trên đầu
Đời người từng bước qua cầu …
Chiều rơi chiếc lá rung sầu tàn thu..
Phạm Thúy  Vinh
TÌNH ĐẤT MẸ
Tháng năm hoa thắp lửa trời
Hải Phòng thắm đỏ tươi ngời sắc hoa
Biển ngoài kia sóng hiền hoà
Đoàn tàu cập Cảng bến xa bến gần
Tiếng còi vừa rúc vang ngân
Hải Âu tung cánh trắng ngần màu mây
Đẹp thay mảnh đất nơi đây
Đã trao cuộc sống tràn đầy yêu thương
Yêu nhà hát lớn quảng trường
Phố phường toả bóng ngát hương bốn mùa
Chiều chiều vẳng tiếng chuông chùa
Ngân  nga trong gió, người xưa dõi về
Biển xanh ấp ủ lời thề
Bà Trưng, Bà Triệu, Bà Lê oai hùng
Đại dương sóng vỗ trùng trùng
Thấm vào đất Mẹ Hải Phòng hôm nay
Dù cho ai đến nơi này
Tình người, tình đất càng say đắm lòng…
Phạm Thúy Vinh
BIẾN LẶNG
Sương giăng đêm lặng canh dài
Còi tầu vừa rúc lạc ngoài khơi xa
Nơi đây vắng một tiếng gà
Biển ôm ấp ánh trăng ngà mộng du
Dạt dào nước thuỷ triều ru
Nghiêng soi bóng mảnh trăng lu cháy lòng
Tìm về khát vọng nhớ mong
Chìm sâu con sóng mênh mông bến bờ..
Phạm Thúy Vinh

 

 

CHUNG TÌNH

Chọn kiếp duyên mình chẳng đổi thay
Quan san cách trở thế gian này
Trao thương để vững bao nồng ấm
Gửi nhớ cho bền những đắm say
Bến cũ còn ghi lòng thổn thức
Thuyền xưa vẫn khắc dạ vơi đầy
Đường xa vạn nẻo rèn tâm trí
Nhỏ lệ đông dài chẳng thể lay
Phạm Thúy Vinh
ĐẦU ĐÔNG
Cuối thu nhạt nắng gió gieo
Cơn mưa bất chợt rơi theo vội vàng
Heo may về nhuộm lá bàng
Cánh diều ai thả muộn màng chao nghiêng
Chiều nay trên lối xưa quen
Lá vàng trải bước chân em đi về
Gió lùa vào mái tóc thề
Bấc ru khe khẽ đang về quanh đây
Lao xao lay động bóng cây
Tơ vương tiếc nuối thu gầy sương giăng
Chiều tàn phủ xuống mênh mông
Đong đưa cài sợi gió đông đầu mùa…
Phạm Thúy Vinh
ĐÊM KHÔNG TRĂNG
Trăng khuất vào mênh mông đêm
Trùm xuống mịt mù
 Chẳng tỏ như ngày anh hò hẹn
 Lạc lõng cơn gió lén vờn đám lá
Đợi đếm từng canh im lặng
Không anh, không còn nghe tích tắc thời gian
Bao mùa nước mắt tự lăn ướt đằm trên má
Tiếng chuông vọng chơi vơi bấc về lạnh giá
 Câu thơ thơ dài lê thê hối hả rối bời
Giữa đường đời như đứa trẻ bơ vơ
Bao ngày ơ hờ thờ thẫn …
Tỉnh giấc giật mình –
Tiếng dế nỉ non đòi thức
Ai giờ nơi nao thấy còn đau trong ngực …
Trăng trốn không lên
 Đêm như ngừng thở nghẹn lòng …
ĐÊM THU
Đêm buông thả gió heo may
Hồn man mác mảnh trăng lay úa vàng
Lá reo xào xạc canh tàn
Tiếng rơi nức nở, sương chan ướt đằm
Màn đêm tĩnh mịch xa xăm
Ngàn thu lá rụng đâu trong vô thường
Thời gian thổn thức tơ vương
Rớt canh gầy vẫn se buồn tiếng thu
Lòng người chìm lắng ưu tư
Biết ai hiểu được thiên thu lòng người…
Phạm Thúy Vinh
CÓ GÌ ĐÂU
Biển mênh mông lắm
Khôn cùng lòng sâu thẳm
Em – Bờ cát chỉ giản đơn yêu đến vậy
Ngày biển xanh mê đắm hồn người
Trùng trùng xa ta mãi nhớ biển khơi
Qua ầm ào sóng
Dạt dào lớp lớp vỗ về
Gối trọn vào em – bờ cát
Biển trải rộng trước mỗi hoàng hôn
Tãi lòng dưới trăng ngà tròn khuyết
Đợi cánh buồm da diết biển ru
Đêm sương mịt mù con nước
Biển vơi đầy…
Đã nào ai, níu giữ được biển đâu
Dẫu biết rằng biển luôn lặng sầu
Trờ từng đợt sóng bạc đầu thương nhớ
Vì sao mê mải hát ngàn đời
Bởi trong nhau Biển Bờ –
Vỗ mãi không thôi…
Phạm Thúy Vinh
CHIỀU TÀN THU
Giao mùa chuyển gió heo may
Hanh hanh vạt nắng lắt lay cuối trời
Võng diều đơn cút chơi vơi
Níu thu ở lại nối chiều dài thêm
Thời gian vuốt sợi tóc mềm
Ngày vàng đậu xuống gót sen em kìa
Xạc xào cây gọi mùa về
Lá rơi từng cánh dãi dề cuối thu
Sương giăng se sợi bấc ru
Tơ vương nỗi nhớ chiều thu buông mành…
Phạm Thúy Vinh
NGƯỜI GIỮ LỬA
Hồn mơ mộng mối tình say
Chắt chiu hương nhụy tháng ngày trong ta
Lắng vào cây cỏ lá hoa Xin dâng ngọn lửa tim ta cho đời
Gửi người góc bể chân trời
Trăng vàng thổn thức… Châu rơi vỡ hồn
Trào lên khắc khoải suối nguồn
Xanh mầm xuân, mỗi hoàng hôn biếc chiều
Chợt bừng tỉnh giấc mơ yêu
Lạc đến vườn mộng tình liêu xiêu tình
Trăng ngà tỏa sáng lung linh
Tiếng tơ gửi gắm lòng mình nhân gian …
Phạm Thúy Vinh
ĐƯỜNG THU
Ướt lạnh trăng thu
Sương giăng mịt mù
Heo may níu khẽ
Lá vàng nghiêng bay
Xạc xào gió lay
Chơi vơi thu cuối
Đường thu chấp chới
Mong manh tình người
Ai? Về cuối trời
Đem nửa nụ cười
Gửi vào kỷ niệm
Cả lời ước nguyện
Theo cùng chiều rơi…
Phạm Thúy Vinh
 
TÌNH BIỂN
Quê hương em đó
Nơi ấy có anh yêu
Biển thân thương vỗ dạt dào chiều
Những con sóng mang bao điều ước
 Mỗi sớm mai về
Đầy vơi con nước
Mặn mòi sao lời nguyện ước thủa nào
Trái tim yêu chờ đợi khát khao
Nghe tiếng sóng như lời than thở
Từ thủa hồng hoang cho tới kiếp nào
Ngọn sóng xanh
Ủ dưới trăng ngà …
Biển thì thầm lời yêu bờ cát nhỏ
 Cát mãi ngàn đời thương nhớ biển khơi
Biển giang tay ôm bờ vẫn chưa thỏa khát
Bờ muôn đời mong mỏi ngọn sóng xa
Để biển hôn lên đôi mắt cát hằng hà
Tình Biển – Cát… Võ về nỗi nhớ…!!!
Phạm Thúy Vinh
GIẤC MƠ
Say say hương, mết nhành Lan
Thời gian trôi gió mây ngàn tìm em
Nắng mưa, sương núi ,trăng đêm
Tìm em trắng tóc… nỗi niềm hợp tan
Ai người đắm đuối tầm Lan
Yêu cánh tiên ngàn, ngỡ cảnh suối hoa
Ngỏ lòng dưới ánh trăng ngà
Giật mình giấc mộng… mơ xa, xa rồi…
Phạm Thúy Vinh
ĐỪNG
Đừng,
Đừng buồn nhé người ơi !
Đừng,
Nghe thổn thức chơi vơi nữa mà…
Đừng…
Lòng rỗng tuếch những ta !
Đừng mơ mộng tưởng –
Thôi mà đừng tôi …
Phạm Thúy Vinh
CHIỀU RƠI
Bao giờ tìm lại ngày xưa
Để ta về với tuổi thơ một thời
Để thêm chiếc lá vàng rơi
Đi qua khoảnh khắc đầy vơi chiều tàn…
Phạm Thúy Vinh
CHIỀU VÀNG
Sắc vàng khắc khoải mùa rơi
Đầy thềm lá rụng… tả tơi chiều vàng
Cuối ngày vạt nắng xênh xang
Trải vào nỗi nhớ mênh mang cuối trời…
Phạm Thúy Vinh
LOANG CHIỀU
Hoàng hôn ngả tím bằng lăng
Nắng vương vất nắng… mây giăng giăng đèo
Mặt hồ sóng gợn trong veo
Chuông chùa đâu vọng… Tiếng gieo loang chiều…
Phạm Thúy Vinh
HƯƠNG XƯA
Người xa cách mấy phương trời
Sao như tiếng vọng ngàn lời trong đêm
Mênh mang buông phủ lặng im
Vẫn nghe tha thiết… Ai tìm hương xưa…
Phạm Thúy Vinh
NGƯỜI THƠ
Cuốc kêu rạc cả ngày hè
Phượng hoa xao xác tiếng ve não lòng
Câu thơ…Ai rút ruột tằm
Se vào con chữ máu hồng nơi tim…
Phạm Thúy Vinh
ĐÊM TRĂNG
Ánh vàng toả sáng khắp trời
Long lanh óng nuốt ngọc ngời mênh mang
Nghiêng nghiêng soải bóng mơ màng
La đà khóm liễu ngỡ ngàng vườn khuya…
Phạm Thúy Vinh
MẢNH TRĂNG CÔI
Mảnh trăng còn thấy đơn côi
Trải niềm khắc khoải xuống đời mà chi
Trăng ơi! Xin chớ sầu bị
Khiến cho nhân thế lấy gì nguồn vui…
Phạm Thúy Vinh
GIỌT MỒ CÔI
Mảnh trăng xao động heo may
Vàng rơi từng cánh lắt lay ngập ngừng
Ai người nhặt xác lá rừng
Để ta thiêu đốt cõi lòng đơn côi…
Phạm Thúy Vinh
HỒ THU
Hồ thu bóng nước trong veo
Trăng vàng sóng sánh… cá vờn quẫy đuôi
Chao nghiêng đớp mảnh sao rơi
Vỡ tan ánh bạc tơ ngời xôn xao …
Phạm Thúy Vinh
TRĂNG KHUYẾT
Nửa vầng trăng vẽ thành thơ
Đậm in mỗi nét loang mờ từng trang
Trong ngần diệu vợi ánh vàng
Ngời chan ngà ngọc mênh mang cõi đời..
Phạm Thúy Vinh
CẢM THU
Trời thu biêng biếc nắng vàng hoe
Đoá Cúc bên thềm thắm sắc khoe
Trĩu quả vườn xưa căng trái ngọt
Thơm mùa cốm mới gió mềm se.
Phạm THúy Vinh
CẢM THƠ
Có thể chứ!!!
                      Ta là ta…!
Vụt đôi cánh nhỏ
                        Bay qua
                                 Biển chiều…
Vẳng nghe…
                 Một khúc sáo diều
Bay trong gió
                     Ngân nga
Điều ước mơ…!
Phạm Thúy Vinh
THĂM BẢN GIỐC
Bản Giốc say hồn du khách mê
Một miền tiên cảnh níu sơn khê
Thiên nhiên hoà sắc non non biếc
Thác đổ vờn mây cuộn dội về
Phạm Thúy Vinh

Check Also

Sẽ về thăm quê

SẼ VỀ THĂM QUÊ Tôi sẽ về thăm Hải Phòng ơi Bao năm lưu lạc …