Bến xưa ai đứng đợi chờ.

Mặc Trời buôn nắng bán mưa

Ta vui thơ phú sớm trưa với tình

Lồng vào câu Lục bóng hình

Chèn trong câu Bát cái tình thế gian

Ngọt ngào muôn thuở chứa chan

Quên muôn sầu héo nát tan tim hồng

Người làm Mây trắng giữa đồng

Tôi làm cơn gió bế bồng nhau bay

Tình yêu là Chúa đắm say

Tình Thơ chẳng kém cũng cay mắt sầu

Cũng vượt biển, lội sông sâu

Cũng gồng gánh cũng bắc cầu trao duyên

Cũng làm đổ lệ thuyền quyên

Cũng nghiêng ngả nỗi chuân chuyên má đào

Đầu xuân hào hứng tuôn trào

Cuối Đông ngọt nhạt thì thào trao thơ

Suốt đời hồn vía lơ ngơ

Trói tay thù hận nhả tơ với đời

Căng buồm lộng gió ra khơi

Lênh đênh với sóng lả lơi với lòng

Trăm sông cũng đổ một dòng

Nghìn Thu phiền muộn lòng vòng lá rơi

Người hò cao tiếng lả lơi

Tôi đàn hòa điệu chơi vơi kiếp này

Xóa tan vạn sự đọa đày

Trời xanh rộng mở vui ngày nắng mai

Thả hồn vào chốn thiên thai

Chớ làm rung động để giai nhân sầu

Trăng thanh chênh chếch mái lầu

Giọt sương trăng trắng ngả đầu vào mơ

Bến xưa ai đứng đợi chờ

Giang vòng tay giữa mịt mờ tìm nhau.

Vũ kim Thanh

London 31-10-2018